Hương quỳnh | Bay theo dấu bồ công anh

Posted: 10/12/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Hương quỳnh

Đem hương đời tinh khiết
Đi qua cõi đá vàng
Giấu tiếng cười khúc khích
Dâng hiến tình trăm năm.

Cánh mềm như lụa bạch
Yêu trên từng ngón tay
Thu mình trong búp nỏn
Đóa quỳnh nở – hương bay.

Chút thời gian ngừng đọng
Giao thừa vừa qua đây
Lòng tràn đầy tiếng sóng
Ướp lòng – men rượu say.

Mong manh lời gió kể
Khúc đàn cầm năm xưa
Bay qua đời rất nhẹ
Chút nắng và chút mưa.

Ướp sen mùa hương cốm
Xao xuyến từng phút giây
Những cánh quỳnh vừa chớm.
Môi người – thơm ngất ngây

Qua đi thời son trẻ
Tình xuân mãi không già
Dẫu thời gian khép lại
Hương quỳnh vẫn kiêu sa.

23/11/2018

 

Bay theo dấu bồ công anh

Bay đi vào cõi vô cùng
Bồ công anh trắng – nghìn trùng mỏng manh
Ngày xuân chín đỏ trên cành
Chim quyên xuống đất – chưa đành vội xa.

Lên đồi xuống núi tìm hoa
Cánh phong du lạc – thịt da còn nồng
U hoài ngọn sóng mênh mông
Tình xuân qua giấc mơ hồng còn thơm.

Bay cùng hạc nội chim ngàn
Mùa xuân phơi áo lụa vàng đợi ai
Hạt mưa phùn – phớt hiên ngoài
Người theo cánh bướm lạc bay phương nào.

Lên ngàn xuống thác tìm nhau
Gừng thôi muối mặn – ngải đau vết trầm
Người từ rũ áo trăm năm
Đâu hay phương phấn đã tàn xuân xanh.

Bay về đâu – Bồ Công Anh
Tơ trời ai dệt mong manh sợi tình
Đêm chờ thắp gọi bình minh
Hàng cây se lạnh – trốn tình phù hư.

Tình lăn theo cánh phong du
Lăn mòn dốc sáng – lăn mù sương mai
Tầm xuân thuở ấy đã phai
Tôi về chợt ngẩn ngơ hoài – áo em.

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.