Nô-en 18 | Đi | Gọi | Bóng quạ

Posted: 19/12/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Nô-en 18

nguội rồi
lạnh cả hai vai
lạnh thêm một tép than
ngoài chân mây
lửa vui chẳng nhóm đêm này
nên câu hàn thử
vẫn gầy như xưa
nhạc treo một phiên âm. hờ
lặng im của đất
mù mờ của cây
đèn trôi về phía chân mày
giật mình kiếp bạc
lung lay bóng
nhờ

 

Đi

năm nay
mình lại đi xa
trốn mùa tuyết giá
khóa nhà. cách ly
mình đi
cứ đi
và đi
mình đi tìm một chút gì
mong manh
đẹp như hoa ở trên cành
nhẹ như tiếng hót vàng anh
bên trời

 

Gọi

em hãy nhìn tuyết đang rơi
rồi tưởng tượng
như những lời thở than
đất trời nào chẳng đa đoan
cuộc đời nào chẳng lan man
dấu người
vệt chim đã tắt cuối trời
tuyết ơi. còn chút gọi mời
dương quang

Denver, dec. 2018

 

Bóng quạ

quạ đen quạ
đen
quạ nào chẳng đen
ối à giạ thóc
đâm thủng bị
gào
sự ngu xuẩn của hờn trách làm vẩn đục buổi sáng
tay chào hàng ngon trớn
bỗng xỏ ngược áo
bớ người đem tin
lào xào vận hạn

bóng quạ vần vũ tàn xóa âu ca
thanh bình chỉ là trò chơi
vịt vờ nghiêm túc
muối. dấm
tròng đầu nước lửa
xô dạt ra cho ngực thở
cái búa tạ
tầm xuân

không thể là mặt gương phẳng phiu
70 quá
cơ may nào trụ vòi nước thẳng ngay
em ơi chào nếp nhăn tiền sử
dễ dầu gì son trẻ một ngày
đừng. đừng ôm cái nống hoàn hảo
vô điều kiện
chỉ có những giọt mồ côi mới thấu được nỗi lòng
tấm áo ngày thơ
mòn phớ bạc
đừng. đừng khuôn mặt gầm gừ tối
đêm. nhị trùng bản lĩnh
mép lưới đã rách tưa
mấu chỉ hồng

23 dec. 2015

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.