Cõng thơ về quê | Cảm ơn | Tháng Giêng tôi

Posted: 21/01/2019 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

Cõng thơ về quê

ta cõng thơ từ núi đồi châu mỹ
về phương nam tìm chỗ ngủ cho thơ
hồn đại lục những mùa tình hoang phí
làm thơ ta già yếu đến bơ phờ.

ta đâu biết đồng bằng xưa đã khóc
từng cánh chim đói khát kéo nhau bay
đá cũng tự nẩy mầm trong hang hốc
nuôi rong rêu khổ nạn giữa đêm dài.

ta tìm đất cho thơ ta ẩn trú
giữa quê hương nồng mật ngọt ca dao
nhưng chỉ thấy những thành trì biệt phủ
nằm nghêng ngang trên tầng đất bạc màu.

ta trở về hồn lênh đênh nỗi nhớ
màu áo ai vừa phai nhạt bên sông
đêm đã thắp đèn khuya trên bến chợ
phù sa ta vẫn bám nước ngược dòng.

ta cõng thơ như một tên hành khất
tim ứ tràn luồng tư tưởng bơ vơ
lang thang tìm giữa đền đài cao ngất
khoảng đất thừa làm chỗ ngủ cho thơ.

(Valley Center, 06/11/2018)

 

Cảm ơn

cám ơn đêm đã cho tôi bóng tối
lem luốc che điều ngụy trá tâm hồn
lòng tôi vẫn lang thang ôm thập giá
trong màu đen mùa xám hối cô đơn.

cám ơn sông cũng ngàn năm ra biển
ngàn năm mang dòng chảy rất thân quen
mỗi bến đổ cưu mang thêm rác rến
đành về nguồn bằng thân phận ố hoen.

cám ơn cây, những thân già thẳng đứng
giữa núi rừng ngạo mạn với trời cao
tôi tầm gửi nhờ gỗ cây bám cứng
cũng ngông cuồng dám thách đố trăng sao.

cám ơn thơ, nói thay lời yêu dấu
bằng ngữ ngôn chẳng có đáy tận cùng
như ngọn dao chưa bao giờ đâm thấu
niềm đau tôi cho đến phút lâm chung.

cám ơn em, cho tôi bờ vai rộng
vòm ngực căng đầy nhựa sống thi ca
xin mãi rộng cho thơ tôi tựa mộng
và mãi đầy vòm ngực núi kiêu sa.

(Ngày sau ngày Giáng Sinh, 26/12/2018)

 

Tháng Giêng tôi

tháng giêng trắng xóa hồn tôi sóng
ngọn thơ trèo ngược gió ra khơi
tàu đã quen rồi mùa biển lộng
nghìn trùng vẫn nhớ phút chia phôi.

tháng giêng tôi, về ngang phố lẻ
dấu giày ai lỗi nhịp lang thang
đêm quàng vai đất trời hiến tế
sầu em nằm héo úa hồng nhan.

tháng giêng ngập, tình tôi úng rễ
nước trào dâng cây lá trút lòng
phố phường em góc trời nhỏ lệ
vườn hắt hiu trái rụng đầy sông.

tháng giêng như chiếc áo dài em
trong thơ tôi, dù em đã quên
thánh thần trên cao cũng rơi xuống
ngẩn ngơ nhìn dáng thướt tha êm.

tháng giêng mưa, xóa trắng cửa trời
thơ cùm tay, tôi tạ ơn đời
thập giá mùa chay đành rửa tội
trần gian còn lại nỗi lòng tôi.

(12/01/2019)

Phạm Hồng Ân
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.