Chùm thơ lập đông

Posted: 28/01/2019 in Thơ, Trịnh Y Thư

Trịnh Y Thư


Tranh Nguyên Khai

Em hãy cùng tôi

Bởi tôi không thể dừng lại nơi đây
để đợi chờ Thượng đế
như ba lão già ngớ ngẩn ấy.

Nên tôi muốn nắm tay em
bước qua những thân gỗ mục
đi về hướng mặt trời.

Từ bỏ những con người thế gian
từ bỏ công viên với những giọt
sương mai ướt lạnh
từ bỏ con phố có bầy sẻ ngủ yên.

Để về đây viếng lại
ngôi cổ mộ u hiển điêu linh
nơi người sống và người chết
cùng nắm tay nhau ca hát.

Áo đêm em tôi khoác lên làn sa mỏng
trăng sao dạo chơi bên
dòng sông nước xuôi trầm tích.

Tôi không thể đợi chờ cái chết
bởi tôi phải đưa em về chốn đó
nơi ngôi nhà không mái
nằm ủ kín rừng mai.

Mặt đất đùn lên thành gò đống
bao thế hệ rồi mà như
giấc mộng mới đêm qua.

Em phải theo tôi về chốn đó
ấm mặt ấm trần gian
dù trong quan tài
côn trùng đang nỉ non than thở.

Đợi chờ gì
khoảnh khắc ấy
sẽ không
bao giờ trở lại.

Hãy phó thác linh hồn
vào những đốm lửa vô âm
để biết mình vẫn sống.

 

Có chốn nào cho ta?

Khi cơn bão đầu mùa ập tới
xao động mặt biển xám
tao tác bầy hải âu
những cặp tình nhân níu nhau
trong mưa tìm lối về.

Có chốn nào cho ta?

 

Gió tê lòng viễn xứ

Tôi vẫn nhớ khúc quành thế kỉ
ba mươi năm
mà như một thoáng phù vân.

Gió tê lòng viễn xứ
gây gây nỗi nhớ
và những điều không hiểu.

Chỉ còn mớ kí ức thảm thương
làm hành trang cho những
chuyến hành hương tuyệt vọng.

Nào biết có một bến bờ
bên kia vùng đất khô gió lạnh.

Trong giấc mơ những năm tháng lưu đày
tôi nhận ra nỗi đau tủi nhục
của kẻ sống trọn kiếp trong bóng đêm.

 

Đêm yên

Đêm yên tôi nghe tiếng
cựa mình của cỏ
trăng yên tan chảy
chan chứa trên ngực yên
hiền minh cảm giác.

Tôi khẽ bảo cỏ đừng lay động
cho tôi nghe
tiếng thở nỗi niềm yên
cho tôi nhập
vào dòng chảy thịt da
bên giấc ngủ hiền hoà
mơ hồ như bến bờ nguyệt lạnh.

Tay gối yên tóc hương nguyệt quế
mùa nâu cũ
bóng thùy dương
bỗng rất quen như đã
ngủ yên từ tiền kiếp.

Đêm yên mắt khép đợi chiêm bao
và tôi chờ đợi một âm hao lan tỏa
phủ lấp trần gian phủ lấp chỗ nằm.

Rưng rưng sợi tóc quấn ngăn tim
hoang bóng cơn mưa mùa trái đắng
sâu hút trên cồn đá màu sương
vẫn mênh mang một chốn về
giao kết với thời gian biển lận.

Làm sao tôi hiểu nổi
giấc ngủ của đêm yên
khi niềm yên căng dây bật đứt
bay tán khắp phương
chẳng còn một mảnh vụn
dù chỉ là cái bóng mù tăm.

Tôi muốn mặc cả với đêm yên
hãy cho tôi đầu thai
làm hòn cuội
nằm yên dưới lòng suối này
đến thiên thu.

(2018)

Trịnh Y Thư
Nguồn: Tác giả gửi thơ và tranh

Đã đóng bình luận.