Chim hót tựa chừng mưa bóng mây | Nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ

Posted: 01/04/2019 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ


Chim
Thái Tuấn

Chim hót tựa chừng mưa bóng mây

Chim đã vì em hót đó em
Em ơi hãy dậy cảm ơn chim!
Vì em chim hót cho hoa nở
Hoa cũng vì em…nở đó em!

Anh đến nhà em không gõ cửa
Nghĩ là em đã dậy chờ anh
Sương mù thức dậy tan hồi tối
Quà sáng mừng em: bóng nguyệt xanh!

Hết tháng Hai rồi sẽ tháng Ba
Mùa Xuân đúng thật: một mùa hoa
Tình Yêu kết trái khi mùa Hạ
Đừng đợi mùa Thu, nhé…rất xa!

Đừng đơi…như anh chờ trước cửa
Hãy nghe chim hót tưởng em cười
Mười năm, anh hẹn, nhiều hơn thế
Đứng ở đâu thì…nắng cũng rơi!

Có lẽ anh buồn, anh sắp buồn
Vê bàn tay thấy ngón tay sương
Hất tung đầu tóc ôi là tuyết
Hất ném đời trai vẫn nhớ thương!

Có thể cây đa và bến đò
Vẫn còn thơm ngát dạ hương xưa?
Phải không chim nhỉ, chim đang hót
Vang vọng giùm cho một tiếng thơ…

Em sẽ làm sao khi thức dậy
Khi nhìn ra cửa cánh thư bay?
Anh về cài cửa em tờ giấy
Chim hót…cũng là mưa bóng mây!

 

Nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ

Thường mà nhớ người ta không nói lớn.
Nói nhỏ thôi: “Trời ạ, nhớ vô cùng!”
Tôi mới vừa đọc lại bài Ngập Ngừng
thấy Hồ Dzếnh nói như là thỏ thẻ:

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé
để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân
ngó trên tay thuốc lá cháy lụi dần…
Tôi nói khẽ: Ôi làm sao nhớ thế?

Tôi nhớ em. Bao nhiêu lần, không kể.
Bởi nhớ hoài khôn kể siết, thưa em!
Nhớ, giống như “cái dĩa phần mềm”,
cái dĩa đó chứa trái tim mềm nhũn!

Nghĩ cũng ngộ, trái tim không bất động
khi người ta còn sống ở trên đời,
đi đó, đi đây, bao cuộc đổi dời,
nhớ ai đó…Nhớ, bởi vì mất mát?

Tới bao giờ…trái tim thất lạc,
mình mất mình, mất hơi thở, thì thôi!
Từ tuổi thanh xuân đến tuổi xế đời,
người ta còn sống còn nhớ người trong mộng!

Hồ Dzếnh nói, cuối đời, không lúng túng:
Nếu trót đi em hãy gắng quay về
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở!

Đó, hệ quả của một lòng nhung nhớ.
Đó, còn gì “có hậu” để mà thương!
Em ơi em, tôi không hiểu chữ Vô Thường,
nó có phải mây-ngàn-phương-tan-tụ?

Nhớ, không biết bao nhiêu cho đủ?
Nhớ, đong đầy, tràn đó, nhớ hay mong?
Nếu em đừng mười bảy tuổi sang sông,
mưa không ướt áo ai một người lính trận!

Tôi nhớ Huế, nhớ một chiều mình đứng
ngó vườn cau Nam Phổ nắng vàng
tim tím ngọn cau sương khói bay ngang
những người tôi thuơng yêu…bóng hình sương khói!

Đoàn xe lửa từ từ xuống núi
móc răng cưa ngày đuổi tháng đi…
nắng Cà Beu, mưa Eo Gió, não nề…
nhớ đứt ruột nha, ai về Cầu Đất!

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.