Nghệ thuật | Trào phúng 1

Posted: 01/04/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Nghệ thuật

Cự li

chiếc tất màu hồng treo rất lâu ngoài cổng chính
ai dám lướt qua đội quân tiền vệ
không. chỉ có nghệ thuật trên khắp mọi ngã đường
khiến chân không bước
cầu âu
ngoài vạn dặm
mùa này không còn ai sút bóng vào cự li
ngay cả những tay đồ tể
chúng tôi là nghệ thuật (1)
của những khoảng trống
chân giao chỉ bấm bùn
vớ đất. tay thục thuần
cho dù thời gian cõng địa lý chạy mất hút
chúng ta sáng màu khắp mọi nơi
viền xanh ở những quãng ngừng
trên bàn thơ ngả ngớn
hãy đặt tên cho viên sỏi trùng phùng
ném vào sự tích đen

tôi bằng lòng em
khoảng cách mong manh

chùm hoa của sự thật
một người ngắt đoạn từ huy lời thống thiết
chim kêu trần tình bộ vũ
cùng giếng đời khuất duy
điểm hẹn là tiếng huýt sáo trầm trồ
nghệ thuật chúng ta trên rừng cọc nhọn
thống hợp mùa tha la

 
Chan hòa

tôi đẹp như hình tôi
như cuộc đời như mọi người…
(2)

chúng ta là ác? thiệt sao
(không)
ta là art giữa
trào lưu cuộc mời
bây giờ tôi vẽ tôi chơi
đẹp lên tự họa
rạng ngời châu thân
tình tự tình tự mầu nhân văn
cái art lấn ác(t) qua lằn tử sinh
nghệ thuật rao rợp bóng hình

(tròng trành năm cũ 2018)

(1) Chủ đề Chúng Ta là Art, Da Màu
(2) thơ/nhạc Thanh Tâm Tuyền/Phạm Đình Chương

 

Trào phúng. 1

 
Tá giư tứ gia

tôi sẽ đi mua một hũ đường
về nhà trộn mật với tàn hương
nước lã uống vào theo cơn bệnh
đổ tháo ra ngoài như mưa tuôn

rồi sẽ mua thêm một hũ giấm
mang về để nguyên lúc còn ấm
chôn xuống dưới đất 100 ngày
con giấm để lâu thành tai nấm

rồi mình sắm tiếp một hũ tiêu
mở ra ách xì muốn thiếu điều
mũi dãi chảy lồm lòa lồm luệnh
dị ứng tâm thần lúc vẹo xiêu

sau cùng đi mua một hũ muối
giữ chút mặn mà lúc đắm đuối
đời mà nhạt nhẽo thiệt vzô vziên
nên chi cần thêm mắm thêm muối

 
Mấp mô

nước mắt ấy đã có lúc lau khô
kể làm chi biển cả với sông hồ
tình ta như mũi dùi đâm xuống
cỗ máy vô hồn lúc động cơ

 
Lên chức cụ

đội dù rước cụ địch đào
gió mưa chẳng biết phương nao cụ đèo

nói xàm. cụ đập chừ bây
cụ đi cụ đứng cụ bày thân tra
chỉ tội râu tóc chóng già
kỳ dư da dẻ nom ra vẫn còn
hồng hồng tuyết tuyết chon von
cái roi cụ đánh chát tom đỳnh huỳnh
cụ ngồi ư ử một mình
lên chức ông cụ tang tình vãng lai

3.2019

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.