Tình thơ

Posted: 11/06/2019 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao


Thiếu nữ khăn hoa

…ngày nào thở khó ra Thơ
là ngày ngả chúi xuống bờ tử sinh…

Ta câu chữ có ngày tuôn tươm tướp
cũng có ngày dài thườn thượt trống trơn
cuộc. chơi. Thơ riết rồi đâm phát ớn
nghiệt nỗi. đâm. mê cứ day. ngắt. véo hoài

Thở mà ra Thơ ai mà không khoái
thêm làm Thơ rồi có người đọc Thơ
cuộc đời thường hằng mệt nhoài ná thở
xoa chút Thơ cho nhịp thở bình thường

Bởi trong Thơ có dàn trải nhớ thương
từ ngợp thở tới nhịp đời đang thở
ai chẳng có chặng dài thương [rủ] nhớ
nói thiệt ra là hoài niệm khó quên

Nay có thằng làm Thơ thuở giờ không quen
hắn viết trong Thơ hằng hà sa hoài niệm
từ chuyện. đời. thường tháng năm [dài] dâu biển
tới chuyện. tình. yêu lãng mạn [tới] liêu xiêu

…hồi em tóc [đen] thề áo [trắng] dài yểu điệu
thêm cái cặp [táp] ôm e ấp ngực học trò
tôi áo trắng quần xanh đứng chờ lấp ló
thấy học trò em Phượng đỏ [chát] tiếng Ve sầu

hồi vái dài thương hải ghé nương dâu
chạy một đỗi riết ngàn xa mấy đỗi
tới nơi chốn chưa từng mong ngóng đợi
rồi giăng lều cắm trại cư trú lì…

Chuyện đời thường chuyện tình yêu giú kỹ
nay đem ra phơi nắng gió cho khô
khốc mấy mươi năm xa dặm ngàn cố thổ
tới lúc nào ná rồi nín [thở] rồi nín luôn

Là nhân dịp nhà thơ [văn] vãn kép dẹp tuồng
chuyện kể ngày xưa cũng hạ màn dang dỡ
tới tận chỗ dưng không ai còn chưa kịp nhớ
một Xóm Trăng quê vàng mượt sân Đình

Nay nhắc lại kẻo dòng trôi bất định
không kịp thời vay mượn kể trong Thơ
chuyện đời thường một lần xa trăm nhớ
có vầng Trăng vàng óng mượt sân Đình

Thời gian trôi theo dòng đời suy thịnh
mấy mươi năm rồi đó Xóm quê xưa
e không kịp hồi hương vần than nhóm lửa
nồng ấm một thời em rải chuyền ô quan

…hồi tay em rải đều những viên đá thơ ngây
tôi rượt bắt cứu tù những bước chân vô tội
sân Đình xưa vẫn im lời không nói
đợi tới sau này tôi mới nói cùng em

là lúc bể dâu thắp lửa lên đèn
rượt bắt cứu tù tôi ra đời vượt trớn
tay rải ô quan em trổ lớn phấn son
cũng từ cái sân Đình một thời thơ ấu…

Nghe nói ngày xưa ai đó qua cầu
đổ thừa gió bay chớ chưa hề dám cởi
bởi áo tiểu thư gài nút khâu lề thói
gió chỉ [may ra] vờn thè thẹ tóc bay

Cũng giống ngày nào em qua cầu ván
gió quá thày lay mà tóc chỉ vờn bay
đâu có cái màn cởi áo cho nhau
chỉ em đưa tay nhờ tôi dắt qua cầu

Rồi tới khi đời thương hải nương dâu
em cũng đưa tay dắt em qua cầu xa lộ
gió trời Tây giạt ngàn dâu thấy sợ
mà có bay [bổng] gì đâu cho tận tới giờ

Em vẫn bình an tôi vẫn làm Thơ
cầu. ván. đóng. đinh hay cẩu bê. tông. cốt. sắt
gió phương Đoài hay trượt gió phương Tây
cũng vẫn bàn tay rải ô quan ngày đó…

Trần Huy Sao
Viết dưới hiên trăng 04/06/2019
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.