Gửi bác Nguyễn Bàng

Posted: 25/07/2019 in Chu Vương Miện, Thơ

Chu Vương Miện

tôi với Bác vốn là cố cựu
bác trên tám bó
tôi gần tám bó
sáng trưa chiều tối lúc nào cũng mệt
nghiền ngẫm hoài cái sự đời
sinh lão bệnh chết
hỡi ôi?
cái kiếp nhân sinh “tự cổ thùy vô tử”
từ cỏ cây muông thú tới con người
từ cá voi cá nhà táng cá thoì lòi
đến thú rừng sư tử cọp beo tê giác
sống làm sĩ phu không được cái tích sự gì?
ngoài cái mồm ở không nhai đậu lạc 
trăm năm vèo qua ngang câu hò tiếng hát
cùng trông kèn ầm ĩ rác tai
đèn đỏ cùng xanh từng cặp múa đôi
giữa tối sáng nhà tranh như nhà ngói
lúc nhai khoai lúc xơi cơm bà Cả Đọi
nghiệp với nghề nghề với ngỗng câu cơm
hết gió Bắc phương lại gió Nam nồm
chưa mở mắt đất trời xoay chuyển
những trò hề phường chèo chả mời cũng đến
hết chiến tranh gần lại chiến tranh xa
đang sống làm người được chuyển thành ma
bao đồng lúa biến thành đồng cỏ
bao làng thôn biến hành chiến địa
thú với người sống lẫn vào nhau?
đất nước qúa nghèo biết trốn nơi đâu?
chốn chốn nơi nơi dầu xôi lửa bỏng
nghề “gõ đầu trẻ” xơi toàn cháo lỏng
nhai hột cơm trộn với hạt ngô
đời lăng nhăng nghe chán thấy mồ
nói tới cùng lui toàn là bố láo
nói cho cùng cũng chỉ là lon gạo
bỏ vào nồi đổ nước nấu thành cơm
cả một đời số kiếp cá thờn bơn
chèn ép mãi muôn đời méo miệng
cả trăm năm đất nước này câm tiếng
không khóc cười mà chỉ biết nhăn răng
chán quá đi xiệc con khỉ đánh vòng
con chó cún con mèo gánh nước
ôi nẻo về của hai ta kẻ sau người trước
nẻo lên thiên xuống địa hai đàng
xín lời chúc lão hữu Nguyễn Bàng
nơi cõi tạm chán vô cùng là chán?

Đã đóng bình luận.