Mùa hoa đỏ | Như mình có lỗi | Ngồi nhặt mùa thu

Posted: 30/07/2019 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc


Mùa thu
dinhcuong

Mùa hoa đỏ

em thả tóc giữa buổi chiều lộng gió
mùa thu qua trôi vạt nắng bên trời
có đám mây lạc qua thành phố nhỏ
gom thu về cho lá úa vàng rơi

ngoài khung cửa một trời đầy hoa đỏ
chiều thu vương lộng lẫy những dấu hài
em cứ hát bài ca nào thật nhỏ
để tôi còn mơ ngọn gió chiều phai

ôm tiếc nhớ của một thời xa cũ
mình tôi thôi – mùa thu đã qua rồi
những vạt nắng ru tình vào yên ngủ
đám mây chiều thôi cũng đã ngừng trôi

tôi còn lại một mùa thu đã vỡ
bài ca buồn em khẽ hát bên tôi
nghe chống chếnh giấc mơ nhiều hoa đỏ
vẫn còn vương màu nắng buổi xa người…

 

Như mình có lỗi

đã xa chưa hỡi những mùa thu cũ
mà nghe phai một vạt nắng bên trời
con dế hát lời buồn đêm mất ngủ
có thương thầm một vạt nắng vừa rơi

năm tháng ấy xanh hoài như lá cỏ
chút nắng vàng ngoan đậu xuống đôi vai
em bâng khuâng thả tóc dài theo gió
hồn ngập ngừng theo từng bước chân ai

tóc em đó còn vương màu nguyệt bạch
hương hoàng lan thầm đẫm nụ hôn đầu
bài thơ viết nằm hoài trong cặp sách
để một đời ngơ ngẩn mộng nghìn sau

…xao xuyến nhớ mùa thu nào quá đỗi
em bây giờ xa mãi tận nơi đâu
tôi bỗng thấy chợt như mình có lỗi
nghe mùa xưa còn vọng tiếng thở dài…

 

Ngồi nhặt mùa thu

người rồi đã như mây chiều phai dấu
tôi lặng thầm nghe dang dở mùa thu
những hoài niệm của ngày xưa dịu vợi
giờ xa xôi như sương khói xa mù

tôi cúi xuống giữa mùa thu tàn tạ
nhặt cho mình mùa cúc nhẹ nhàng rơi
nghe nuối tiếc chút tình đau nghiệt ngã
một người đi xa mãi tận phương trời

buổi về với cơn mê chiều xa vắng
rơi cuối mùa từng chiếc lá đìu hiu
chân trời cũ ngậm ngùi vương chút nắng
tiếc thương cho tình yêu vỡ trong chiều

không còn có mùa thu nào về nữa
buổi người đi mưa chìm dấu sương mù
tôi lặng lẽ ôm một mùa thu ứa
trôi vào hồn thao thiết ngập hoang vu…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.