Bài thơ dâng mẹ | Bụi duối sau vườn | Con sẽ về

Posted: 17/10/2019 in Thơ, Trần Đức Phổ

Trần Đức Phổ

Bài thơ dâng mẹ

Mẹ đã tảo tần tự ấu thơ
Nụ cười chỉ đến ở trong mơ
Thay chồng nuôi nấng đàn con dại
Dâu đổ đầu tằm vạn nỗi lo

Như cổ thụ xòe tán chở che
Mẹ đâu quản ngại nắng trưa hè
Mẹ nào hãi sợ đêm đông lạnh
Cho cuộc đời con khỏi ủ ê

Tình Mẹ mênh mông cả biển trời
Như vầng dương sáng tỏa nơi nơi
Cho dù khôn lớn đi muôn nẻo
Vẫn thấy bên con mẹ mỉm cười

Con viết bài thơ dâng Mẹ hiền
Cầu mong Mẹ được mãi bình yên
Lòng thành khấn nguyện cùng trời Phật
Cho Mẹ vuông tròn tuổi bách niên

 

Bụi duối sau vườn

(Kính tặng Mẹ hiền nhân mùa Vu lan 2018)

Bụi duối cao, dày nhất của thôn
(Có từ cái thuở chửa sinh con)
Là nơi chứng kiến lời hò hẹn
Tình của mẹ cha ước nguyện tròn

Màu lá biếc xanh tưởng vĩnh hằng
Đâu ngờ giông tố cuốn trôi phăng
Chiến tranh ly tán còn chi nữa
Cây đổ, người đi cảnh bẽ bàng

Mẹ đã cần lao suốt cuộc đời
Nuôi đàn con dại sớm mồ côi
Vườn xưa bụi duối đâm chồi biếc
Mạnh mẽ vươn lên một khoảnh trời

Những sớm tinh mơ nhuộm nắng hồng
Bế cho con hái quả vàng ong
Bao mùa trái ngọt con mơ ước
Là bấy già nua mẹ chất chồng

Xứ người mãi nhớ chuyện ngày thơ
(Kỷ niệm nào ai dễ xóa mờ)
Mong mỏi ngày nao về gặp Mẹ
Dâng Người chum duối chín vàng mơ!

 

Con sẽ về

Tám năm đằng đẵng xa quê Mẹ
Nỗi nhớ trong con lớn mỗi ngày
Tám năm Mẹ hẳn khô dòng lệ
Tóc đã như màu mây trắng bay

Ngày đi trót hẹn dăm năm nữa
Con sẽ quay về, mẹ chớ lo
Dẫu khắc trong tim lời đã hứa
Mà con thuyền nhỏ vẫn xa bờ

Những chiều đất khách lòng tê buốt
Nhớ chốn quê xưa, bóng Mẹ già
Đứa con lưu lạc chưa về được
Thương Mẹ trông chờ trong xót xa

Tám năm, nay Mẹ tuổi đã cao
Nắng mưa ai biết được khi nào
Bao giờ về lại nơi thềm cũ
Nghe tiếng mẹ cười thỏa ước ao

Trần Đức Phổ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.