Archive for the ‘Trần Quốc Việt’ Category

Yevgeny Zamyatin
Trần Quốc Việt dịch từ tác phẩm “A Soviet Heretic: Essays by Yevgeny Zamyatin” của Mirra Ginsburg, nhà xuất bản The University of Chicago Press, 1970, trang 51-52. Bản tiếng Anh của Mirra Ginsburg.


Nhà văn Yevgeny Zamyatin (1884-1937)

Vào năm 1919 Yevgeny Zamyatin viết bài này như một tuyên ngôn của giới trí thức Nga trong buổi giao thời trong tờ báo tên Ngày Mai ở Petrograd. Tờ báo bị đình bản sau số đầu tiên.

Mỗi ngày hôm nay đồng thời là nôi và vải liệm: vải liệm cho ngày hôm qua, nôi cho ngày mai. Ngày hôm nay, ngày hôm qua, và ngày mai đều gần như nhau, và xa như nhau. Những ngày này là những thế hệ, những ngày này là ông, cha, và cháu. Và cháu luôn luôn thương và ghét cha; cha luôn luôn ghét và thương ông.

Ngày hôm nay phải chết – vì ngày hôm qua đã chết, và vì ngày mai sẽ sinh ra. Quy luật như thế là tàn nhẫn và đúng đắn. Tàn nhẫn, vì nó khiến cho những ai hôm nay đã thấy những đỉnh cao xa xăm của ngày mai phải bất mãn vô tận; đúng đắn, vì bất mãn vô tận là sự bảo đảm duy nhất cho sự tiến lên vô tận, cho sự sáng tạo vô tận. Người mà đã tìm thấy lý tưởng của mình ngày hôm nay, đã biến thành cột muối như vợ của Lot, đã chìm vào đất và không tiến xa hơn nữa.
(more…)

Arkady Averchenko (1881-1925)
Trần Quốc Việt chuyển ngữ


Arkadt Averchenko (1881-1925)

“Đàn ông tức cười thật,” bà nói rồi mỉm cười mơ màng. Không biết lời này ngụ ý khen hay chê, tôi trả lời mập mờ: “Cũng hơi đúng.”

“Đúng quá đi chứ, như chồng tôi cũng ghen tuông thường tình như ai vậy. Nhiều lúc tôi tiếc là đã lấy phải ông ấy.” Tôi bối rối nhìn bà, “Chờ bà giải thích ạ.” tôi mở đầu.

“À, tôi quên là ông đã chẳng nghe chuyện gì. Khoảng cách đây ba tuần, tôi với nhà tôi đi bộ qua quảng trường để về nhà. Tôi lúc ấy đội cái mũ đen lớn rất hợp với tôi, và má tôi ửng hồng do đi bộ. Khi chúng tôi đi qua dưới ánh đèn đường, một người đàn ông tóc đen đứng gần đấy liếc nhìn tôi và bất ngờ nắm lấy tay áo ông Alexander nhà tôi.”
(more…)