Châu Thạch
Xin hãy chặn
Rừng trống hoát cây về xuôi hết cả
Hổ và voi lên khóc đỉnh da trời
Cáo và chồn vào gởi xác hang dơi
Bầy chim chóc cánh sa chìm đáy biển.
(more…)
Châu Thạch
Rừng trống hoát cây về xuôi hết cả
Hổ và voi lên khóc đỉnh da trời
Cáo và chồn vào gởi xác hang dơi
Bầy chim chóc cánh sa chìm đáy biển.
(more…)
Châu Thạch
Khi cổ thụ bị người cưa trốc gốc
Khóm phong lan dập nát dưới thân cây
Dòng suối trong mất bóng bụi hoa đầy
Con bướm nhỏ không còn nơi hút nhụy
(more…)
Châu Thạch
Bạn hỏi tôi sao muốn làm thi sĩ ?
Sao làm thơ để mơ ước hảo huyền
Xin trả lời không mơ ước thành tiên
Chỉ mơ ước những điều không vị kỷ.
(more…)
Châu Thạch
Nắng trời chiếu xuống mộ trinh
Xương em chưa lộ nguyên hình tan ngay
Lão già bốc mộ say say
Người thân lệ ước khăn tay sụt sùi
Có ai đây đứng bùi ngùi
Mộng yêu đất đã chôn vùi bao năm
Giấy vàng tiểu mới em nằm
Tro kia có thấy ngỡ ngàng hay chăng
Em về chốn mới xây lăng
Bỏ khe róc rách, bỏ trăng lên đồi
Chắc là bỏ cả luôn tôi
Xa xôi đâu dễ đến ngồi cùng em.
(more…)
Châu Thạch
Có ba dòng sông trong một đời người:
– Dòng sông quê hương
– Dòng sông đời mình
– Dòng sông hoài niệm
Đọc bài thơ Dòng Sông Ký Ức của tác giả Lê Ngọc Phái trong tập thơ cùng tên, tôi liên tưởng đến ba dòng sông ấy và tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta không ai không có ba dòng sông trên cho nên không ai không đồng cảm với bài thơ nầy.
Mở đầu bài thơ với khổ thứ nhất tác giả giới thiệu dòng sông Vĩnh Định, một dòng sông của quê hương Quảng Trị chảy êm ả, với lũy tre xanh, với bờ lau trắng như bao dòng sông khác trên miền trung đất Việt:
Làng tôi ở bên bờ sông Vĩnh Định
Con nước dài ấp ủ bóng trăng thanh
Chiều đi qua êm ả đón bình minh
Lũy tre xanh điểm những cành lau trắng.
(more…)
Châu Thạch
Dựa theo chuyện kể của nhà thơ Nguyên Hồng Trân

Nón lá – Tranh than của Đặng Văn Tỷ
Gánh củi trên vai, nón rách trên đầu
Mười một tuổi tôi gánh về chợ bán
Bờ Thạch Hãn quê tôi mùa nắng hạn
Cơn gió lào thổi nón xuống giòng sông.
(more…)
Châu Thạch
Thành phố cổ một ngày xưa khói lửa
Những người xưa tan tác chạy muôn phương
Sân trường xưa mảnh đạn xới tang thương
Ngôi trường cũ đã thành ngôi gạch vụn.
(more…)
Châu Thạch
Đêm uống rượu, rừng sâu đêm uống rượu
Giữa thâm u không có tiếng hổ gầm
Vượn không hú và gà không thấy gáy
Chim có nghe rơi rớt mấy thanh âm.
(more…)
Châu Thạch
Khi những nhát cuốc phá vồng hoa đẹp
Hoa ung dung lật úp cuối chào
Máu trong hoa lai láng chảy không màu
Mắt đâu thấy những niềm đau xé ruột.
(more…)
Châu Thạch
Ta con hổ nằm dài trong cũi sắt
Có bằng đâu con sóc nhỏ tung tăng
Sóc no nê với trăm thứ cây rừng
Còn hổ đói với vài ba miếng thịt.
(more…)
Châu Thạch
Khi tôi trở về Quảng Trị
Nhìn lệ đá trên rêu Cổ Thành
Bờ sông Thạch lẳng lơ nền gạch mới
Đường Gia Long quán cóc thế cây xanh.
(more…)
Châu Thạch
Gởi Phx.Hoài Hương
Em đang ở phía bên kia bờ bể
Gởi thơ về tặng tôi một vầng trăng
Mắt không tật nhưng tâm tôi chắc khuyết
Thấy trăng em còn lại nửa cung Hằng.
(more…)
Châu Thạch
Dốc ngược chai, rượu long lanh chảy
Ta nâng ly uống cạn cả ngàn trăng
Khà một cái hơi bay mờ mặt đất
Còn một trăng treo mộng ở trên cao.
(more…)
Châu Thạch
Đời chỉ như một làn khói bay
Đốt cho anh điếu thuốc đắng cay
Đốt cho anh khổ lụy hằng ngày
Đốt quá khứ, tương lai vò võ.
(more…)
Châu Thạch
Đọc bài thơ Tưởng vọng Hoàng Sa*
Không khóc mà sao lệ cứ nhòa
Tên đất, tên vùng chưa đến được
Con tim tưởng nhớ cứ như nhà.
(more…)
Châu Thạch
Có một mùa hè đặt tên Đỏ lửa
Sản sinh ra một Đại lộ kinh hoàng
Đã dập vùi một thị xã tan hoang
Và ngàn vạn mối tình tan nát.
(more…)
Châu Thạch
Khi còn trẻ em như hoa chớm nở
Như trái cây thơm như nguyệt thượng tuần
Cầm bàn tay tim đập rộn không ngừng
Nhìn vào mắt thấy cả trời xanh biếc.
(more…)
Châu Thạch
Quảng Trị đó một thời tôi đã sống
Bao gian truân còn lại bấy thân thương
Những mùa đông mưa phủ xuống tai ương
Và mùa hạ gió Lào hong nắng cát
Nóng La Vang cầm tay em sẽ mát
Nhìn Thạch giang sẽ thấy mắt em xanh
Dáng suy tư trầm lặng bóng Cổ Thành
Hồn vào mộng trăng vàng non Mai Lĩnh
(more…)