Archive for the ‘Chu Thụy Nguyên’ Category

Chu Thụy Nguyên

Lời khấn thề bên làng

Những đụn khói thắp phía sườn đồi
Mùi nhựa thông nhấp nhỏm những dấu chân
Hơi hướng đóa hoa mua rù quến
Những ngăn ký ức đã lèn đầy bóng hình em.

Bất giác tiếng tù và và các đóm đuốc
Ngời căng đôi vú trần sơn nữ màu tượng đồng.
Người con gái buôn làng sâu đi cưới chồng
Đại ngàn ơi !
(more…)

Chu Thụy Nguyên

Kiếp khỉ giữa nhân gian

Vọng thưa
mắt thánh phù điêu
Phật lòng con ả
lêu têu cõng hờn

Trọc ô
cái tính ba lơn
Cười
tuồng luông sắc
khóc
tuồng luông thanh.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

Có khi biền biệt sân ga

Ngẫm lại mỗi chúng ta vẫn còn
một sân ga khác để đậu lại
giữa cơn mệt cầm canh thở dốc
cuối chặng đường mơ thiên lý cuộc đời.
(more…)

Chu Thụy Nguyên


Woman with hat – Paolo Picasso

Mếu

Cũng phố
cũng xá rậm ri
Cũng người
cũng ngợm
chít chi nực cười.

Hóa trang mấy
cũng đười ươi
Thập thò mấy
cũng gái chơi rẻ tiền.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

Dưới hiên bóng mây

Những vụn nhỏ nước mắt
từng ngày rơi xuống khúc bi ca.
Ta vẫn dừng lại thật lâu
trên mùi hoàng lan ngày cũ.
(more…)

Chu Thụy Nguyên
(Nhân Mùa Vu Lan báo hiếu)

Mỗi lần cùng bè bạn mang massage chairs vào Nursing Home để làm massage free cho những người già lòng tôi luôn trĩu nặng. Mặc dù đang sống ở Mỹ và biết rõ rằng những người già ở Nursing Home (Việt Nam gọi là Viện Dưỡng Lão) luôn được chăm sóc chu đáo, tôi vẫn không khỏi xốn xang mỗi khi bước vào những nơi ấy. Bạn sẽ dễ dàng nhận ra một mùi đặc trưng kết hợp bởi mùi thuốc men và mùi thức ăn của Mỹ khi tiến vào khu ở của những người già tại đây. Tôi không khỏi chạnh lòng khi trước mắt mình những người già, tóc bạc phơ ngồi đây đó, hoặc trên những chiếc xe lăn.Họ ngồi như bất động, cũng có người nói thì thầm, lảm nhảm trong miệng điều gì đó. Có người lặng lẽ rơi nước mắt, cũng có người òa lên khóc như chợt nhớ đến điều gì bất hạnh trong đời. Đa phần là người Mỹ, thỉnh thoảng cũng có vài người Châu Á trong số đó có người Việt Nam. Mỗi lần nhìn thấy họ, tôi cứ tưởng trước mặt mình là những pho tượng bất động ở những kho chứa ma-nơ-canh nào đó. Đôi mắt họ sâu hút, buồn xa xăm. Cũng có lúc tôi có ý nghỉ họ là những chiến binh đã chiến đấu trường kỳ trên đường đời nghiệt ngã, cuối cùng đều đã thất trận, bàng hoàng cùng kéo nhau về ngồi lại chốn nầy. Có một điểm rất chung của họ là mọi con mắt đều đổ dồn nhìn về hướng cửa thang máy mỗi khi nó bật mở. Ngày qua ngày, họ luôn ngồi miệt mài nhìn về hướng đó với mong ước bất chợt sẽ có một ai đó, bè bạn hay người thân đến thăm.
(more…)

Chu Thụy Nguyên


Nude 2 – Đinh Cường

Trong ngăn của thơ

Trong ngăn của thơ
có cái chết trần tục
tiếng giục giã gọi tím lam
những trái rụng đắng chát.
(more…)

Chu Thụy Nguyên


Woman with a cat – Paolo Picasso

Các vai chính trong vở kịch khuya

Người đàn bà tóc rối đòng đanh. Con mèo đực rượng tình. Tiếng mưa gõ nhịp trên mái tôn.
Tiếng thở dài. Tiếng mì gõ. Và tiếng kinh tụng khuya.

Khuya hút sâu
người đàn bà tóc rối đòng đanh
ngồi thụp dưới góc hiên nhà bỏ hoang, miệng cười
tay không ngớt gỡ tóc đã rối đòng đanh.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

Đôi mắt phù vân

Mây về núi
đợi trăng lên. Bờ
hoang cỏ dại
mây
bềnh bồng trôi.

Lầu xưa vắng tiếng
em cười. Chờ nhau
rượu nhạt
ai mời tiễn ai ?
(more…)