Archive for the ‘Nguyễn Phước Nguyên’ Category

Nguyễn Phước Nguyên

Qua Mỹ được bốn năm gia đình tôi mới mua được một căn nhà. Lúc mới xuất trại, chúng tôi được một nhà thờ Tin Lành bảo trợ về ở Wisconsin. Thành phố nhỏ chỉ có mỗi gia đình tôi là người Việt. Người ta lo cho đủ thứ áo quần, chén dĩa, nhà cửa, ti-vi, tủ lạnh… Ba tôi đi học nghề theo chương trình trợ cấp của chính phủ cùng với hai anh lớn của tôi. Mẹ tôi buồn bởi chuyện hai anh tôi phải đi học nghề lắm, vì người muốn mấy ảnh đi học đại học tiếp tục. Nhưng vì tiếng Mỹ thì không rành, mà tiền cũng không có. Nên đành. Hai năm ở đó chẳng có gì lạ. Đến khi ba tôi mãn khóa, mẹ tôi bảo là ở đó buồn, ít đồng bào, mùa đông thì quá lạnh – nên người muốn dọn về phía Nam. Cũng lạ, suốt hai năm mẹ tôi chịu lạnh không thấu mà vẫn cắn răng chịu đựng cho ba tôi yên tâm đi học nghề, không nói một câu nào cho đến hôm đó. Sau nầy tôi mới biết lý do. Lần đó mục sư nhà thờ dụ tôi và em gái tôi vô đạo. Nhà tôi đạo Phật. Hai đứa tôi về kể lại, cả gia đình bàn thảo. Rồi không hiểu vì sao tôi và em gái tôi cãi nhau. Bằng tiếng Mỹ. Và mẹ tôi biết mình phải làm gì.
(more…)

Nguyễn Phước Nguyên


Tráng sĩ – Tranh Trần Thanh Châu 2006

Đặt gánh đồ trên vai xuống, gã thư đồng quay lại hỏi chàng công tử vừa đứng lại sau lưng:

– Thưa công tử, chúng ta có thể nghỉ đêm ở đây được không ạ?

Đưa mắt nhìn hai cánh cổng chùa cũ kỹ khép kín và bức tường loang lổ rêu xanh, chàng công tử gật đầu:

– Mi hãy gõ cửa thử xem.
(more…)

Nguyễn Phước Nguyên

vâng, người già có nỗi buồn của người già
nhưng người trẻ có nỗi buồn chẳng trẻ

Lưu Quang Vũ


Portrait and Poem Painting, 1961 by Larry Rivers and Frank O’Hara

có những lúc lòng đau
mình hãy cười thật lớn
tránh ánh mắt nhìn nhau
(những điều nhìn thấy, ớn !)
(more…)

Nguyễn Phước Nguyên

con đường nghệ thuật vốn nhiều ngã rẽ – hiện thực, siêu thực, lập thể. Con tim sáng tạo vốn nhiều giòng máu – quê hương, thân phận, tình yêu…

kẻ sáng tạo dâng hiến linh hồn qua tác phẩm. người thưởng ngoạn đón nhận tác phẩm vào tâm thức bằng cảm xúc. không một đòi hỏi nào, điều kiện nào được đặt ra từ kẻ hiến dâng hay người đón nhận. nếu có, chỉ là những kỳ vọng đến từ mong đợi của đọc giả, những vươn lên từ rút tỉa kinh nghiệm của tác giả.
(more…)

Nguyễn Phước Nguyên

đêm huyết nguyệt hồn Xuân khô máu
cuối đường tim tắt nghẽn mạch đau
ta quì xuống đời hôn thắm mệt
thơ nửa vời đuối thẳm vực sâu
(more…)

Nguyễn Phước Nguyên

chiều ngang của nghệ thuật là kỹ thuật. chiều sâu của nghệ thuật là tâm hồn. cả hai đều cần thiết cho sự sáng tạo. tuyệt tác vả chăng là sự kết hợp diệu kỳ, nếu không muốn nói là hoàn hảo, của tâm hồn và kỹ thuật. thiếu, hay chưa đủ, một trong hai yếu tố đó, tác phẩm sẽ không đạt, sẽ không vượt được giới hạn của ngôn ngữ, của thời gian, của tâm linh.
(more…)

Nguyễn Phước Nguyên

đó là tình trạng hiện tại của địa phương nơi đây.

ấy vậy mà hôm qua có một trận mưa đi qua thành phố.
một trận mưa rất lớn.
rất ngắn.
trong cái oi ả, cái khô cằn, ẩm bức của một ngày sắp vào hè, những tia chớp lóe lên trên nền trời mây đen. những hạt mưa đầu rơi rải rác. sau đó. mưa mịt mùng. mưa chớp nhoáng. mưa chỉ trong vòng năm phút rồi theo gió đưa áng mây đen đi gieo hạt nước lên những vùng đất khác.
mặt trời lại hiện ra.
(more…)

6-8 trầm

Posted: 16/04/2011 in Nguyễn Phước Nguyên, Thơ

Nguyễn Phước Nguyên

trong
rừng ẩn trăng, tim nép khuya
nắng-từ-ngôn, hắt. buồn, tia nhọc nhằn.
biển đong hồn cát trở trăn,
đá ngầm hẹn ước: hải đăng, bao giờ?
(more…)

I pluck your flower, o world!
I press it to my heart and the thorn pricked.
when the day waned and it darkened,
I found that the flower had faded, but the pain remained

Rabindranath Tagore


Thiếu nữ Xuân – Tranh Đinh Cường

cơn gió mùa đông thổi luồn ký ức
nẻo nhớ quay về khấp khễnh thực hư
nhịp sống quanh đây đằng đằng gai nhọn
mười tám năm, đời kết nụ ưu tư
(more…)