Archive for the ‘Nguyễn Thùy Dương’ Category

Nguyễn Thùy Dương

Năm Vân 15 tuổi, Vân rời quê lên Thành phố học nghề. Vân nghèo, Vân khờ, Vân hiền cục mịch. Vân gặp cô Phượng. Cô Phượng ngọt như mía lùi. Cô kêu Vân về ở chung đỡ tốn tiền trọ. Vân về ở với cô như con cháu trong nhà.

Cô Phượng vốn người trong giang hồ. Vân ngày đi học may, chiều về làm việc nhà phụ cô. Cô luôn nói tốt về Vân, mở miệng là thương yêu. Đằm thắm như vậy ngót nửa năm trời. Trong xóm có chàng trai hơi xấu về ngoại hình lẫn tính cách, không ai muốn kết hôn. Gia đình khá giả và có “đạo đức” nổi tiếng khắp nơi. Cô Phượng vay tiền góp của gia đình này. Mấy tháng sau, cô Phượng đem Vân cấn nợ. Vân chưa 16, cô Phượng về quê Vân ngọt nhạt tương lai sung sướng hạnh phúc. Mẹ Vân cầm tiền gật đầu đưa đời Vân qua cổng hoa. Cô Phượng vui lắm, Vân lấy Tám. Cô sạch nợ. Chủ nợ lại cho vay thêm nữa.
(more…)

Nguyễn Thùy Dương

Bà Câm là con một của hai vợ chồng nông dân nghèo. Từ nhỏ bà đã không nói được, chỉ ú ớ trong họng. Hai vợ chồng ông bà cũng không sanh thêm được con nữa. Khi bà câm còn nhỏ, mẹ bà chẳng may qua đời sớm. Bà Câm ở với cha.

Câm cứ vậy lớn lên như mớ cỏ ống trên đồng. Cô làm được đủ việc từ xúc cá, hái rau, nấu nướng đan lát. Năm cô Câm tới tuổi chập chững, cô không có chồng, cô có bầu rồi sanh con. Đứa con đó là con của cô và cha mình. Tôi nghe người già kể lại, đứa nhỏ đẻ ra dặt dẹo, nuôi được mấy tháng thì nó chết. Cô Câm ôm con không chịu chôn, cô rú lên từng cơn, nước mắt dàn dụa. Cô cứ vậy xiết chặt đứa con trong lòng, không cho ai ẵm đi. Cứ một lát cô giở áo cho con bú, đứa nhỏ không bú, nước mắt cô Câm chảy xuống. Qua ngày sau, cô chịu cho người ta đem đứa nhỏ đi chôn ở ngoài đồng. Cô về héo hắt như ngọn cỏ tranh bị bị cắt khỏi đất.
(more…)