Archive for the ‘Trần Bạch Thu’ Category

Mợ Hai

Posted: 19/07/2019 in Trần Bạch Thu, Truyện Ngắn

Trần Bạch Thu

Năm 17 tuổi mợ Hai Huê về làm dâu nhà Cả Tam, ai cũng trầm trồ là nhà có phước mới gả được con về làm dâu trong một gia đình giàu có tiếng tăm. Chỉ nghe tên thôi là biết. Hộ tịch làng tự động đổi tên, thay vì Hoa thành Huê để tránh húy kỵ. Người đẹp mà giỏi dang nữa mới quí. Vốn con nhà nghèo sớm làm lụng kiếm sống. Trời cho có chút nhan sắc lại siêng năng cần mẫn nên được cả xóm bến đò Chợ Gạo tấm tắc khen thầm.

Cha mất sớm, là con gái lớn nên vất vả lao đao từ thuở nhỏ. Theo gia đình làm thuê trên ghe thương hồ đi khắp miền Lục tỉnh. Cho đến khi trôi dạt về tới Chợ Gạo mấy mẹ con mới ổn định cất nhà trụ lại ở bến đò. Đất lành chim đậu. Chỉ mỗi việc gặt lúa mướn, làm cỏ thuê quanh vùng cũng đủ để có cái ăn. Ngày thường làm mướn, lột dừa thuê cũng sống được. Dân tình dễ chịu không kén người làm thuê nên công ăn việc làm lúc nào cũng có.
(more…)

Trần Bạch Thu

Nửa đêm một đoàn xe tải Molotova mui trần chở hơn hai trăm năm mươi người từ trại tập trung Long Thành xuống cầu Tân Cảng ngoài xa lộ. Trời hơi thấm lạnh. Gần hai tiếng đồng hồ di chuyển mới đến nơi. Cả đoàn người ăn mặc xốc xếch xuống xe đi khập khiểng. Đèn pha rọi một vệt sáng xuyên thủng qua màn sương đục trên bến nước loang loáng. Trước khi bước xuống bờ xi măng cặp sát con tàu mọi người mới được tháo còng và sau đó xếp hàng dọc nối đuôi nhau bước lên tấm ván bắc làm cầu đi lên boang tàu.

Lần theo ánh sáng mờ mờ soi dọc theo lối đi để tới một chiếc thang sắt nhỏ chỉ vừa đủ cho một người bước xuống hầm tàu tối thui. Tàu Sông Hương. Một anh bạn tù trước kia là Trung tá Hải quân từng là hạm trưởng nói đây là khoang chứa hàng hóa của tàu viễn dương.
(more…)

Trần Bạch Thu

Máy bay đáp xuống phi trường Seattle vào khoảng giữa trưa. Trời đượm mây mù xám ngắt. Nhìn ra khung cửa thấy cả một khoảng không gian bát ngát đồi núi chập chùng. Lác đác bóng người nhỏ xíu mặc áo công nhân màu xanh đọt chuối, đầu đội mũ nhựa trắng đang làm nhiệm vụ hướng dẫn máy bay vào chỗ đậu. Văng vẳng tiếng người tiếp viên phi hành phát thanh rè rè qua loa báo thời tiết và nhiệt độ bên ngoài. Mọi người nhốn nháo đứng lên chuẩn bị mở ngăn phía trên để lấy hành lý xách tay.

Trong lòng như còn đang đi trên mây. Tôi bước ra khỏi khoang máy bay cùng với dòng người mang túi xách tay bằng ni-lon trắng có in hình IOM màu xanh dương đậm của Liên Hiệp Quốc. Đi cạnh anh bạn người Cái Bè nguyên là Đại úy quân đội trước đây. Anh bảo:

– Gia đình chú đúng tiêu chuẩn hai vợ chồng tay dắt đứa con.
(more…)

Trần Bạch Thu

Trời hơi se lạnh khi chúng tôi rời phi trường quốc tế Kennedy ra lấy xe đã mướn sẵn, đồng hồ chỉ đúng 10 giờ tối. Thành phố sáng trưng, xe cộ đông đúc dọi đèn ngang dọc như mắc cửi. Không quen đường, chỉ đi theo GPS nên mất gần một tiếng đồng hồ mới tới nhà trọ của cô con gái lớn. May mà không lạc đường.

Trở lại New York lần nầy trong lòng rộn vui, cảm giác như vừa xong việc vừa tận hưởng được sự náo nức của chuyến đi, quên hết mọi nhọc nhằn trong mấy ngày chuẩn bị lên đường và nhất là thời gian ngồi trên máy bay suốt gần sáu tiếng đồng hồ, hồi họp, căng thẳng không biết “người em năm cũ” có còn nôn mửa nhiều như năm xưa hay không, mặc dù trước khi lên máy bay đã uống thuốc say sóng, loại mà Bác sĩ bảo là không có thuốc say sóng nào mạnh hơn nữa.
(more…)

Em tôi

Posted: 01/02/2019 in Trần Bạch Thu, Truyện Ngắn

Trần Bạch Thu

Hồi mới lên 5 tôi nhớ có lần mẹ dẫn hết mấy anh em qua bến đò chợ Thạnh Trị hốt thuốc Nam và nhờ thầy coi luôn tướng số, hậu vận về sau cho mấy đứa con. Thầy nói với mẹ là đứa em thứ tư của tôi có tướng mệnh yểu và chết vì nước. Lúc đó mẹ hơi luống cuống, mắt chớp liên hồi còn miệng thì lẩm bẩm xin thầy coi lại. Thầy lắc đầu:

– Cơ trời đã vậy. Hãy gắng tu nhơn tích đức thì may ra. Vậy thôi.

Mẹ về mà lòng buồn vô hạn. Sau đó mẹ quyết định lựa ngày rằm tháng tốt dẫn mấy anh em tôi lên chùa xin Qui y Tam bảo cho hết cả 3 đứa con trai đầu.

Đứa em thứ tư của tôi là đứa khôi ngô tuấn tú nhất nhà, thuở nhỏ rất bụ bẫm, tôi thường hay bồng ẵm chơi với em thường xuyên nhất, một phần thương nhiều hơn mấy đứa khác là vì tôi nghe và hiểu lời thầy nói, phần khác em rất đẹp và hiền lành dễ thương. Lâu ngày rồi cũng quên, nhưng mẹ tôi thì lo suốt đời.
(more…)

Trần Bạch Thu

Năm 45 nhân lúc thời sự rối ren Nhật đảo chánh, Tây bỏ chạy, Việt Minh chưa tới, ở bên kia bến đò Lộ Vàm, xã Xuân Đông có anh Tư mà hàng xóm gọi là Tư Bang đứng lên rủ trai tráng trong làng, tập họp xé vải điều (màu đỏ) dùng để che bàn thờ đeo lên cánh tay, không có trang bị khí giới hay súng ống gì cả, mỗi người chỉ mang theo một túi dết màu ka ki. Cả bọn ra các trạm ở bờ sông thu tiền ghe xuồng qua lại bến đò Lộ Vàm hay dọc theo kênh Kỳ Hôn cho tới đầu kênh Chợ Gạo. Tiền thu được hằng ngày đem chia đều cho tất cả.
(more…)

Trần Bạch Thu

Tôi rời Kontum chiều ngày 8 tháng 3 năm 1975 trên chuyến bay của hãng Hàng Không Việt Nam cùng với một số viên chức thuộc tỉnh như Ty Xã Hội, Công Chánh, Sở Học Chánh cũng như Trung Tâm Bình Định Phát Triển để dự phiên họp tổng kết chương trình định cư, khẩn hoang lập ấp (KHLA) của địa phương tại Phủ Phó Thủ Tướng. Trong thời gian họp ở Sài Gòn báo chí và đài truyền thanh, truyền hình loan tin Cộng quân tấn công Ban mê Thuột ngày 10 tháng 3 năm 1975 và chỉ ba ngày sau là hoàn toàn thất thủ.
(more…)

Trần Bạch Thu

Dọc đường nhấp nhô xe cộ nối đuôi nhau đang đổ dồn ra xa lộ vào buổi chiều tối. Hai bên đường phố rực rỡ ánh đèn màu đủ loại cùng với một rừng dây đèn trang trí chung quanh mái nhà được thả thòng xuống lơ lửng nhiều cảnh lạ. Thật là vui mắt. Trên sân nhà nào cũng có hang đá Chúa hài đồng, ông già Noel hay vài con nai được quấn đèn chung quanh sáng lóe đang cử động nhấp nháy theo ánh đèn chi chít. Tan sở về mà lòng tôi rộn vui vì trong tay đang cầm một tấm check tiền thưởng cuối năm đủ để mua một món quà như đã hứa với lòng từ nhiều năm trước.
(more…)