Hồ Đình Nghiêm
Mấy bữa ni ngày hè nực nội, đi vô đi ra chẳng biết mần chi, vác mặt ngó trời ngó đất ngó cây ngó cỏ, rồi tự dưng bốn câu thơ cũ của Luân Hoán chạy qua đầu, váng vất. Thơ như ri:
“Dách, thùng, cù lũ cũng thua
Cái khe cửa hở gió đưa Tam Kỳ
Chẳng hay bạn sùng đạo chi?
Bốn mùa tâm nguyện chân quỳ trước hoa”.
(more…)




















