Posts Tagged ‘Nguyễn Thị Hoàng Bắc’

Phan Tấn Hải

bia_gio_moi_ngay_mot_chieu_thoi

Đó là một tập truyện, và chúng ta có thể đọc truyện như đọc thơ. Đó là tuyển tập “Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc, trong đó có một truyện vừa, nhiều truyên ngắn và một số bài thơ… Trong đó, những dòng chữ đã hiện lên những mảng trí nhớ của nhà văn, trở thành một chuỗi những bài thơ về cuộc đời, chở theo hình ảnh của đất nước Việt Nam từ những ngày thơ ấu của nhà văn, từ những kinh ngạc khám phá về các khu phố, hàng xóm và bạn hữu chung quanh… cho tới những ngày xa xứ ngồi lặng lẽ trong đêm, gõ lên những dòng chữ để kể truyện, ghi lại ký ức và cảm xúc.
(more…)

Trịnh Y Thư
Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện Gió mỗi ngày một chiều thổi của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc

bia_gio_moi_ngay_mot_chieu_thoi

1.
Đọc tập truyện Gió mỗi ngày một chiều thổi (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi. Và, mặc dù ý thức tự thân của tác giả hiển lộ trên trang viết, thật sai lầm nếu chúng ta tìm kiếm nơi cuốn sách một kinh nghiệm sống hoặc một thông điệp nào đó cho cuộc sống hôm nay vốn dĩ bộn bề và vô cùng phức tạp, bởi Nguyễn Thị Hoàng Bắc viết văn không phải để truyền bá một tư tưởng luận đề hay cổ vũ một lí tưởng cao cả nào, những thứ đó hình như không có trong bộ từ vựng của chị. Vào một thời đại mà cả tư tưởng lẫn lí tưởng đều khánh kiệt như thời đại của chúng ta, chị viết văn chỉ để nhìn vào tận mắt sự nghịch lí, hay đúng hơn, sự phi lí của cuộc sống, đoạn cầm nó lên săm soi, lật phải lật trái, nhíu mày ngẫm nghĩ, bĩu môi khinh bỉ, nghiến răng giận dữ, cười ruồi khoái trá, hốt hoảng hoang mang, chạnh lòng đau xót, buồn nhớ sắt se, rồi trừng mắt nhìn vào vô tận. Và thay vì rao giảng bài học luân lí đạo đức thì chị ném tất cả lên không trung cho gió cuốn đi, bật tràng cười ha hả xem như chẳng có gì đáng nói, rồi bằng giọng nói đầy bỡn cợt, chị bảo, ối dào, trò đời ấy mà, như “Con kiến mày leo cành đào, Đụng phải cành cội leo vào leo ra. Con kiến mày leo cành đa, Đụng phải cành cội leo ra leo vào.” Ẩn dụ con kiến mượn từ ca dao, chí ít chị nhắc đến hai lần trong cuốn sách. Vâng, “Gió mỗi ngày một chiều thổi”, thổi tứ phương tám hướng, thổi tán loạn đất trời, nhưng đời sống thì như con kiến hết leo ra lại leo vào.
(more…)