Nguyễn Lương Vỵ

Portrait of a poet – Paolo Picasso
Âm bản tháng Tám
Tặng Nam Dao
Những trang văn vẫn rầm rì Gió Lửa
Vẫn rì rầm lời tháng năm chảy trôi
Vẫn rấm rức ghìm cơn đau gập ngực
Vẫn núi sông kia thao thức gọi người
Gió đàng trong lá đầu thu vừa rơi
Phách mạn ngược về xuôi thây ngập nắng
Sử lịch u trầm quạ đen hạc trắng
Những cánh đồng ma những trảng cỏ buồn
Lửa đàng ngoài những âm hồn đâu nơi
Xương máu tan thành mây bay đi rồi
Oán chưa tạnh hờn chưa nguôi nghiệp chướng
Chỉ biết thở dài chép miệng vậy thôi
Chỉ biết bạn ta vẫn ngồi gõ phím
Nhớ Trăng Nguyên Sơ in bóng sông Hồng
Ghềnh V xốn xang Tiếng Cồng bầm tím
Ý đã quên Lời hoài niệm mênh mông
Chỉ biết ta còn kiên tâm chờ em
Chữ thiêng chưa về chìm sâu giọt đêm
Khi Đất Trời rùng mình âm tịch mịch
Trái tim cằn khô hòa nhịp sáng lên
Xứ sở gươm khua bom rền đạn réo
Mùa trầm luân mấy thuở níu xa xôi
Mùa địa ngục gông xiềng xê xích máu
Mùa phân tranh rau ráu Biển Dâu ơi
Bao nỗi đau đã xé rách niềm trời
Màu ráng đỏ hoàng hôn phơi sắc gió
Lửa đã ngún lời tro chưa kịp tỏ
Mây đã bay đi rồi không còn ai
Chỉ biết bạn ta còn thức mãi mai
Phím vẫn reo những trang văn còn dài
Tay vẫn gõ nhịp đằm như thổ mộ
Trời thu xa tượng số xin đừng phai
Chỉ biết ta vẫn chờ dù vô vọng
Trong chiêm bao giữa đời rộng vang lừng
Thơ trùng hiện một rừng âm đẫm bóng
Trời thu xa trời thu xa rưng rưng…
8.1012
Những chữ in nghiêng là nhan đề những tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Nam Dao.
Đôi mắt Vĩ Cầm Thu
Tặng Lan Anh
Đất khách gặp em ngợ ngàng đôi mắt
Vĩ Cầm Thu thầm nhắc lá đau Thu
Ta không lãng mạn vì đôi mắt
Vì tiếng vang kia! Lá Vĩ Cầm Thu
Lá gầy guộc rêm bước chân mùa gọi
Chim tìm nhau lạc giọng tím đàn
Ta tím đàn. Đôi mắt em vừa gọi
Em khóc tím than trên phím tím đàn
Đôi mắt nhuốm biệt ly. Em rất lạ
Mà ta rất quen đôi mắt nhuốm biệt ly
Trầm Khúc Tím. Chiều phai. Ta rất lạ
Khóc mù sương. Gom hết biệt ly
Em khóc tím than. Chiều phai không hết
Bầm tím bóng ta cho em kết tím hoa
Chiều phai. Chiều vẫn phai không hết
Ta chết tím đàn. Lá chết tím hoa
Hãy gom hết biệt ly trong đôi mắt
Hãy sưởi dùm ta cơn lạnh tím đàn
Và đừng nhắc biệt ly trong đôi mắt
Vĩ Cầm Thu xanh máu lá. Tím đàn…
11.2004
Phố cũ Dương Cầm Thu
Lá vàng rơi thương tưởng Dương Cầm Thu
Phố ươm nắng vàng câm. Âm biếc nắng
Bờ bến gọi. Thức tròn mùa xa vắng
Em đi đâu?! Dương cầm réo sông xa
Dương Cầm Thu ngấm men rượu Hoàng Hoa
Phố thầm nhắc một mái lầu phong nguyệt
Màu cổ điển. Rằm phơi âm bất tuyệt
Em đi đâu?! Cỏ ướt khúc tình sầu
Dương Cầm Thu tóc xõa Dương Cầm Nâu
Phố khuya hát ngàn sông. Rêu nhớm rễ
Âm níu Nhạc. Ngàn sông bay nắng xế
Để ngàn khuya tan theo Dương Cầm Thu
Muốt tay em mềm hết dấu sương mù
Phố điêu khắc Dương Cầm Thu chín đỏ
Lá say hết âm vang chìm đáy mộ
Nắng vàng câm. Âm điếc nắng nhớ nhau
Nắng vàng câm. Vang bóng đến ngàn sau
Phố ngực nõn dậy thì trăng ướt mượt
Phím chất ngất Dương Cầm Thu hẹn ước
Trăng gọi nước xuôi ngàn. Đàn vang bước em đi…
8.2005
Nguyễn Lương Vỵ
Nguồn: Tác giả gửi


















