Lộ hàng

Posted: 13/09/2012 in Phạm Khắc Trung, Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự

Phạm Khắc Trung

Thời gian đó tôi ở nhà có một mình. Tuần đó lại làm ca sáng. Vừa đi làm về tới nhà, chưa kịp đóng cửa garage đã thấy xe anh Đức trờ tới. Tôi nhờ anh Đức chở tôi đi khám mắt định kỳ, cái hẹn lúc 16:00 ngày 16/08/2004.

Anh Đức tuổi Mùi, lớn hơn tôi một giáp, nhưng anh để râu mép trông già khú, trong khi mặt mũi tôi hồi đó nhìn trẻ hơn tuổi, nên bác sĩ Miller tưởng anh là cha tôi. Ông ân cần giải thích, căn dặn anh Đức lo cho tôi chu đáo.

Bác sĩ Miller viết thư tay giới thiệu tôi với bệnh viện. Ông nói rằng mắt bên phải của tôi đã hư hại gần như 100%, mắt bên trái đã hư khoảng 50% và áp suất đang rất cao, ông nói rằng tôi bị Glaucoma cấp tính, và có thể bị một căn bệnh gì đó nguy kịch hơn mà tôi quên mất tên, tôi có thể mù bất cứ lúc nào, có thể đêm nay ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ không thấy gì nữa. Ông muốn tôi phải vô bệnh viện cấp cứu gấp, ông gạch hai hàng dưới chữ “cấp cứu khẩn” để nhấn mạnh, không thể chần chờ thêm.

Tôi nhờ anh Đức chở tôi về nhà tắm một phát cho khoẻ người, rồi thu xếp quần áo trước khi vô bệnh viện. Về đến nhà tôi, anh hối tôi vô tắm và lấy quần áo cho lẹ, còn anh thì ngồi xuống vỉa hè, móc cell phone gọi, khóc lóc sướt mướt kể sự tình cho vợ anh biết…

Đến bệnh viện trước 6 giờ chiều, nhờ thư giới thiệu của bác sĩ Miller, người ta đưa tôi lên khu “mắt” trên lầu 4 ngay. Bác sĩ bệnh viện tiếp tục nhỏ thuốc, tiếp tục đo, tiếp tực khám… rồi lại nhỏ thuốc… lại đo… lại khám… Áp suất mắt vẫn không thay đổi: 47 bên trái, 53 bên phải, trong khi bình thường khoảng 10-20 gì đó, họ nói thì tôi biết thế. Tới hơn 9 giờ tối, bệnh viện mới liên lạc được với bác sĩ đặc biệt. Họ cho tôi về, hẹn 8 giờ sáng hôm sau đến gặp bác sĩ Motolko. Vừa bước ra khỏi phòng khám, cũng là lúc anh Đức chở chị tìm tới, tiếng anh gọi tên tôi lanh lảnh trong dẫy hành lang sâu.

Bác sĩ Motolko xác định tôi bị Glaucoma cấp tính, loại narrow angle, ông nói loại này phá mắt rất nhanh. Mặc dù tài khoản lúc này eo hẹp, lại nhằm lúc gần cuối năm, ông nói với thư ký riêng của ông là cố gắng sắp xếp cho tôi một ca mổ sớm nhất để cứu con mắt trái, không thể chờ đến sang năm được, muộn mất!

Người ta nói “điếc không sợ súng”, điều này hoàn toàn đúng với tôi. Trước kia tôi đâu có biết gì về căn bệnh Glaucoma này mà dự phòng, bây giờ nghe giải thích, liên tưởng lại, mới biết mình đã có triệu chứng từ hơn năm trước.

Một buổi tối năm 2003, tôi nhớ nhằm mùa hè, bởi cái anh sinh viên làm hè sửng sốt kêu lên, sao mắt tôi đỏ ngầu như mắt Dracula? Supervisor dắt tôi lên phòng y tế, nhờ bảo vệ mở cửa, anh ta lục lọi tìm thuốc nhặm mắt nhỏ cho tôi.

Sức khỏe tôi bắt đầu xuống dốc, tính từ lúc tôi bỏ hút thuốc nhân ngày của Cha (Father Day) 16/06/2002. Nicotine hành hạ, vật vã tôi suốt hai tháng trời, nhất là trong giấc ngủ chập chờn, nhưng rốt cuộc tôi đã thắng được chính mình. Tháng 11/2002 tới đợt khám Silicone trong sở, người ta phát hiện dung tích phổi tôi bị mất 70%, thế là tôi được “niêm phong” gửi về gặp bác sĩ gia đình để thẩm định.

Sau vài câu hỏi thông thường, bác sĩ gia đình tôi phán, “Sau 28 năm nghiện thuốc lá nặng, nay bạn bỏ đột ngột nên bị phản ứng ngược, phải mất từ 6 tháng đến một năm sức khỏe mới trở lại bình thường”. Tôi hỏi giỡn, “Nếu bây giờ tôi hút thuốc lá trở lại, liệu sức khỏe của tôi có bình thường lại ngay không?” Bà cười rộn rã nhưng không trả lời trực tiếp câu hỏi của tôi, “Cai thuốc lá khó hơn cai á phiện, bạn đã vượt qua được nửa năm rồi, tôi nghĩ bạn không nên hút lại”. Từ đó bà sát sao theo dõi sức khỏe của tôi hơn, và đến đầu tháng 9/2003 thì kê toa bắt tôi uống thuốc hạ áp huyết.

Qua đầu năm 2004, mỗi khi ngủ dậy, tôi thấy mắt mờ mờ như có lớp mây phủ, khoảng 5-6 phút sau thì sáng lại như thường. Tôi có phàn nàn với bác sĩ gia đình, bà trả lời rằng có thể tại tôi thiếu ngủ vì làm theo ca.

Vài tuần sau đó, thời gian kéo mây mờ mắt tăng dần lên 10-15 phút, lần này bác sĩ gia đình tôi nghi do phản ứng của thuốc hạ áp huyết, bà đổi thuốc khác cho tôi dùng.

Rồi cứ uống thuốc mới như vậy 5-6 tuần, bệnh tình đã không thuyên giảm, mà thời gian mờ mắt cứ tăng dần, bác sĩ gia đình tôi lại đổi thuốc khác. Cứ thế kéo dài hơn nửa năm trời, bà không nghĩ tôi bị bệnh mắt mà giới thiệu tôi đi khám, âu cũng là cái vận xui của mình. Sau này nhận giấy xác định của bác sĩ Motolko xếp tôi vào loại “physical blind” (không biết dịch sang tiếng Việt ra sao), do bệnh Glaucoma gây ra từ hơn 2 năm trước, ít nhất là ngay sau lần khám mắt kỳ trước (tháng 08/2002). Bác sĩ gia đình ngại tôi mướn luật sư kiện đòi bồi thường bởi sự sơ xuất của bà, nhưng tôi đâu làm thế được.

Nói theo thuyết “Nhân Quả” của nhà Phật thì tôi phải trả cái nghiệp tiền kiếp. Nếu tôi còn thưa kiện để nhận bồi thường, tức là tôi cứ lôi kéo dây dưa, chưa dứt khoát trả xong cái nghiệp này, lại tiếp tục kéo dài cho tới những kiếp sau. Còn nếu lý luận rằng tôi có số “hưởng của”, một kiểu “trúng số” mà Trời ban cho tôi, thì tôi cũng cám ơn Trời, xin để của đó chia cho những người cùng khó.

Tôi có học qua về kinh tế tài chánh nên biết lãi kép tỷ lệ thuận với thời gian. Mà ông Trời lỡ sinh cho tôi cái bản tính sòng phẳng, không thích ăn gian, ăn quịt. Lại không biết phung phí, xa hoa, nên tôi tránh không vướng vào những khoản lời nhiều một cách vô lý. Bởi thế nên tôi không thích mang nợ ai, cả tiền lẫn tình. Lỡ có nợ rồi phải tìm cách thanh toán cho xong, dứt sớm chừng nào tốt chừng nấy.

Lại nữa, mỗi khi nhìn vào ngọn đèn, bất cứ đèn gì, đèn xe hơi, đèn điện, đèn đường…, tôi lại thấy hào quang hiện lên xung quanh ngọn đèn đó, nhưng cứ nhớ tới lời người bạn trẻ Nguyễn Thanh Sơn từng nói, “Dường như anh Trung không phải người phàm”, tôi lại đinh ninh là thật nên không buồn thắc mắc.

Bác sĩ Motolko bảo, “Áp suất tăng cao nén tinh thể làm mắt đau nhức lắm. Áp suất trong mắt bạn tăng hơn gần 3 lần bình thường mà bạn không cảm thấy đau, có thể khả năng chịu đựng của bạn giỏi, có thể dây thần kinh của bạn bị hư. Dù ở trường hợp nào chăng nữa, đó cũng là nỗi bất hạnh mà bạn phải gánh chịu, bởi nếu bạn biết đau, người ta sẽ phát hiện sớm hơn mà chữa trị, không đến nỗi hư hại nặng như thế này”.

Bây giờ biết rõ bệnh tình mới đâm ra sợ. Nhất là mỗi ngày mỗi nhận ra thị lực của mình một yếu dần, tôi thấy rõ lắm kìa… Ngồi ngóng phone từ văn phòng bác sĩ Motolko kêu đi mổ mà sốt ruột từng phút từng giây. Nhất là lời nói của bác sĩ Miller, “Ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ không thấy gì nữa”, ám ảnh tôi ghê lắm. Đang ngủ ngon chợt tỉnh giấc, vụt vùng ngồi dậy xem đồng hồ coi mình còn thấy đường không, làm tôi tỉnh ngủ. Tôi sợ ngủ đến nỗi không dám nhắm mắt lại, lâu ngày thành ra mất ngủ chứ có gì đâu!

Thế rồi chuyện gì tới phải tới. Mổ mắt trái xong bác sĩ băng lại, cho tôi về nhà chờ sáng hôm sau mới tới tháo băng tái khám. Thật sự mới mù có 24 tiếng đồng hồ thôi đấy, mà tôi đã muốn điên lên được. Cho tới bây giờ, mỗi lần nghĩ tới thời gian ấy lại rùng mình hãi sợ. Đúng như điều các cụ nhà mình đã nói, “Mất thị giác là như mất nửa cuộc đời” rồi.

Cả đêm nằm thao thức hy vọng, mong trời chóng sáng để đi tháo băng mà trở về sinh hoạt bình thường. Đến chừng tháo băng ra, tôi nghiến chặt hàm răng để khỏi bật ra tiếng khóc. Mọi sự vật xung quanh tôi đều mờ mờ ảo ảo, tôi không còn nhận ra cái lằn ranh giữa tường và sàn căn phòng, lằn giao tiếp của hai bức vách; cây viết để trước mặt mà tôi dơ tay cầm hụt, bởi mắt đã xác định sai vị trí cho cái tay với bắt của mình… Bác sĩ Motolko nói còn quá sớm để có một câu kết luận? Than ôi!

Thế rồi cứ mỗi tuần mỗi đi tái khám, lần nào khám xong bác sĩ Motolko cũng nói “Good”, rồi hỏi tôi có thắc mắc gì không? Tôi không biết “Good” thế nào mà mắt không thấy đường, không nhận được lề đường mà bước, đi đứng đều quờ quạng như người đi trong đêm tối… Lúc đầu tôi còn hỏi, sau chán quá, tôi không buồn hỏi lại, chỉ cám ơn rồi lẳng lặng ra về.

Một hôm anh Đức nổi cáu nạt tôi, “Sao chú không hỏi ổng xem good là good thế nào?” Tôi nói hóm, “Quân tử nhất ngôn, một khi ông ấy đã nói good rồi thì dẫu mắt có mù ổng cũng không đổi lời đâu”. Hehehe! Hai anh em cùng cười thoải mái. Anh Đức thích lối nói chuyện hóm hỉnh của tôi. Anh nói, nói chuyện với tôi cả ngày không chán…

Đến lần tái khám thứ 4, bác sĩ Motolko nói, “Kết quả giải phẫu thành công mỹ mãn”. Lần này ổng kéo thật dài câu “v..é..r..y….g..u..ú..t.t.t” làm tôi nổi quạu, tôi sẳng giọng hỏi trong cay đắng, “Thị giác của tôi tệ hơn hồi chưa mổ, mà ông nói rằng very good là good làm sao?”

Đặt bàn tay lên bàn tay tôi để trên đùi, bác sĩ Motolko kéo ghế lại gần, từ tốn giải thích, “Cái quan trọng là bệnh Glaucoma, bệnh này phá thị giác gây ra mù mắt. Giải phẫu là biện pháp cuối cùng trong quá trình chữa trị. Lúc giải phẫu, tỷ lệ thất bại khoảng 10%, nếu thất bại phải giải phẫu lại. Còn chưa trừ xong bệnh này, là thị giác bạn còn bị mất thêm. Hôm nay tôi mừng vì biết chắc đã ngăn được bệnh này tác hại. Còn chuyện bạn không thấy rõ là chuyện tạm thời. Sau khi giải phẫu ai cũng bị kéo hột cườm, lệch tiêu điểm…, khi mắt bạn hoàn toàn bình phục tôi sẽ lột cái hột cườm kia đi, trả lại ánh sáng cho mắt bạn”.

Tính tôi mau nóng nhưng cũng mau nguội, tôi xuống giọng ôn hòa hỏi ông, “Chừng nào ông có thể lột hột cườm giúp tôi? Sau khi lột hột cườm rồi, mắt tôi có sáng lại như cũ không?” Ông nhún vai đứng dậy, chắp tay sau đít, đi tới đi lui trong phòng. Ông giải thích cho tôi, mà như ông nói với chính mình, “Vài tháng, …vài năm không chừng. Khi nắm chắc, tôi sẽ lột. Sau khi lột hột cườm rồi, dĩ nhiên bạn sẽ lấy lại sharpness, nhưng vision sẽ không còn được như xưa”.

Khó khăn lắm tôi mới dùng lính lúp viết được ít chữ, gửi thư báo cho anh bạn trên Toronto biết hoàn cảnh. Anh bạn phone xuống hỏi thăm rồi an ủi tôi, “Không viết được nữa thì làm thơ!” Tôi liền tìm một xấp giấy học trò và cây marker đen, giang sơn của tôi bây giờ là chiếc ghế bố đặt trước cái TV trong phòng gia đình. Lúc hứng thì tôi ngồi dậy viết dăm bẩy chữ, lúc buồn thì mở TV nằm nghe tin tức, mệt thì ngủ… Chiều chiều tôi mở chương trình Prime News Tonight, đài CNN, nghe cô Erika Hill đọc tin tức tổng kết trong ngày. Tôi mê giọng đọc líu lo như tiếng chim hót, và tiếng cười lanh chanh như tiếng khánh của cô này.

Ngày nào anh Đức cũng ghé thăm tôi nói dóc. Làm ông Từ quét lá đa từ khi qua Canada tới giờ, ai thất nghiệp mặc ai, anh cứ thảnh thơi như “bò kéo xe” vậy. Sáng chở vợ đi làm rồi anh mới tà tà đến nhà thờ quyét dọn, làm một lèo tới 1 giờ trưa là xong mọi việc. Siêng thì anh ghé về nhà đặt sẵn nồi cơm cho chị, làm biếng thì anh xuống thẳng nhà tôi ngồi tán dóc, chờ tới gần 5 giờ đi đón vợ. Hôm nào làm thêm overtime chị phone cho anh biết, hễ mệt thì anh về nhà nằm ngủ, nhưng thường thì anh ở chơi với tôi tới 7-8 giờ đi đón chị luôn.

Xấp giấy viết bằng marker đen, chữ to tổ trảng nằm dưới sàn nhà, ngay chân ghế bố tôi nằm. Không cần lượm lên, anh Đức ngoái cổ đọc lớn, “Cô ngồi kể chuyện cuộc đời/ Đôi chân vắt chéo, mím môi không cười”.

“Ý trời trời! Mắt đã dzậy mà còn bày đặt làm thơ nữa chứ! … Ngon há!”

Tôi chưa kịp lên tiếng, anh đã lật đật hỏi dồn, “Mà chú tả ai dzậy chú?”

Tôi chỉ vào cái TV cười nói, “Anh thấy cô Erika đang ngồi đọc tin tức đó không, có phải là cô đang ngồi kể chuyện cuộc đời không nào?”

Nhìn cô Erika Hill trong TV, anh Đức cười vui, “À ha! Đúng là cổ ngồi vắt chéo đôi chân nè! Ý mà cô này lúc nào cũng toe toét cười có duyên dzậy mà chú nói cổ không cười là sao? … Bộ chú không thấy sao chú? … Chú nói cổ mím môi… mím môi… ý… mím môi làm sao đọc tin tức được chú?”

Anh Đức tru mỏ, nheo mày ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi, anh lẩm nhẩm đọc lại hai câu thơ tôi viết, mắt anh nhíu lại, đăm chiêu suy nghĩ. Tôi nằm im, giả đò như đang chăm chú nghe tin tức, nhưng thực sự là đang theo dõi động tịnh của anh. Tôi tính chọc anh thêm một chặp nữa rồi sẽ giải thích, chứ anh đâu có kiên nhẫn, hôm nay mà chưa tìm ra đáp án, anh sẽ không yên tâm ra về…

Bỗng dưng anh Đức vỗ vô đùi đánh đét một cái thật lớn, anh nhảy dựng dậy, reo lên như đứa con nít mừng mẹ đi chợ về được quà, miệng anh lắp ba lắp bắp, “Ây! Chú mày tả thanh nhưng có ý tục rồi phải không? Người ta nói “đi nhai đứng ngậm ngồi cười”. Hehe! Cô này ngồi vắt chéo chân nghĩa là mím môi đúng không? Hehe! Mím môi làm sao cười được?… Hay hay!… Câu trên chú tả cái miệng trên,… câu dưới chú tả cái miệng dưới,… đúng không chú?… Hay hay… Cô ngồi kể chuyện cuộc đời/ Đôi chân vắt chéo, mím môi không cười!… Hay hay… Hehe…”

Phạm Khắc Trung
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.