Chiếc điện thoại vô cảm

Posted: 15/09/2012 in Phan Minh Châu, Thơ

Phan Minh Châu
Viết cho người bạn vừa mất vợ

Chiếc điện thoại rung lên
Tôi khẽ nhìn
Em nhảy chồm vào tôi như báng bổ
Em khóc lóc ỉ ôi
Em bứt tóc bứt tai
Em giồng từng nhịp thở
Em sỉ vả tôi như chỗ không người
Em làm tôi hụt hẫng một ngày vui
Một ngày đáng ra mà tôi không thể mất
Chiếc điện thoại em đang cầm trên tay
Đã rung nhiều lần trong những đêm trắng mắt
Tôi giả vờ nằm im
Nhưng lòng cứ rối bời nỗi đau rát mặt
Tôi biết em sẽ nhảy cỡn lên
Nếu như tôi lầm lẫn
Nếu như tôi trườn tới…. chỗ em nằm.
Cũng từ chiếc điện thoại này mà em hại đời tôi
Em khiến tôi quên ăn và quên ngủ
Em khiến tôi cả ngày đêm tư lự
Em khiến tôi mò tìm từng con chử
Con chữ nhấp nhô, con chữ tật nguyền
Những con chữ khoanh tròn trong cuộc đời em
Và em để quên tôi những đêm dài lặng lẻ
Tôi lang thang với giấc mơ chảy ra trong những ngày son trẻ
Chảy ra từ cuộc đời lắm nỗi oan khiên
Em tiếp tục dò tìm
Tôi tiếp tục nằm im
Tôi cố gắng ém hơi từng nhịp thở
Rồi em phát hiện ra
Em chửi tôi là đồ rác rưởi
Em chửi tôi là đồ bẩn thỉu
Em xếp tư trang làm một chuyến xa nhà
Tôi phải dỗ dành bởi sợ những ngày… xa
Những ngày sẽ cô đơn trong ngôi nhà vắng vẻ
Sợ những đứa con không còn gọi mẹ
Đủ thứ sợ trên đời…. em có hiểu cho tôi.

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.