Tản mạn tuổi già

Posted: 15/09/2012 in Ngọc Ánh, Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự

Ngọc Ánh

Đến cái tuổi nào đó, tự nhiên hết thích .. ô mai (sẽ có đứa kêu lên “lãng nhách! lứa tuổi thích ô mai qua mất tiêu 40 năm về trước rồi bà ơi, bộ ngủ gục thấy ác mộng hay sao mà bây giờ mới giật mình nói mớ), tự nhiên hết thích lên mạng .. tán líu lo, tự nhiên hết thích rủ ren lại nhà đứa này đứa kia để ăn bún nước lèo, nhắc chuyện xưa.., tự nhiên hết thích gọi phone í ới cuối tuần cho lũ bạn phương xa, nói tới thiếu điều cháy máy.. và tự nhiên tui buồn hổng hiểu vì sao tui buồn khi đến cái tuổi “hai mươi lần hai mươi”., ủa là bao nhiêu vậy ta? Chắc là tuổi đá buồn!

Buổi sáng thức dậy thấy rêm mình, bụng nghĩ  tại bị do thời tiết nóng lạnh bất thường ở cái xứ gió cát  này, do hôm kia dầm mưa ngoài sau hè làm ráng cho xong mấy vạt rau, do hôm qua đi bộ hơi nhiều nên người bị oãi .. Nhưng quên mất mình U60, nghĩa là đã già rồi, Xời, tưởng còn nheo nhẻo chắc, làm cái gì cũng ỷ sức như thời “chai chẻ”! Tui chợt nhớ lại đám bạn cùng thời đi học với mình, nhất là ở dưới quê, cái tuổi xấp xỉ trên dưới 60, có đứa đã ngồi sui hai ba đám, có đứa cháu nội ngoại đầy đàn, nhưng cũng có tên còn lận đận áo cơm, bạc đầu  mà “cha già con muộn”, con số này thì chắc cũng không nhiều, nhưng hiện tượng “một tốt, hai vừa, ba thừa  bốn quá”  của cái xã hội sau 75 thiếu thốn trăm bề, cuộc sống bươn chải khó khăn, nên lũ bạn tui cũng “rặn” đúng chỉ tiêu một tốt, có đứa cũng muốn  đủ trai đủ gái cho có anh có em, ráng rặn thêm ai dè trớt quớt, thành ra chỉ mần một chức thôi, Nội hoặc Ngoại chứ không còn cơ hội nào khác, cho dù có rút thăm trúng thưởng cũng gặp câu an ủi  “chúc  bạn may mắn …lần sau”.

Nhưng cũng có vài đứa vượt chỉ tiêu, mần một hơi 3-4 đứa, dù cơm áo gạo tiền chạy vắt giò lên cổ, cực nhưng mà vui, nín thở qua sông chừng hai mươi mấy năm là có cháu  chắt nhóc nhà, chắc nó cũng tính hơn tính thiệt quân số của mình. Nghĩ lại ông bà già hồi xưa, sao mà dám sòn sòn một chục ..14, thiệt là bái phục, bái phục!

Tui có thằng bạn cũng thuộc diện một tốt, khi cả nhà qua Mỹ thì thằng nhóc đâu chừng tiểu học, Hắn tên LC, nhưng vì khoái phim chưởng quá nên đặt tên con là Lâm Vô Kỵ, không biết Vô Kỵ văn võ song toàn ra sao, mà bẳng đi mấy năm, tui nghe giọng hắn phấn khởi ở bên kia đầu dây “Ê, tui có cháu nội rồi bạn ơi!” Thiệt hôn, tui nhớ con ông còn nhỏ xíu mà” …Ờ, nó lấy vợ hồi Tết, bây giờ nó báo có con thì tui ..mừng được lên chức”… Niềm vui  làm quên đi nổi buồn tuổi già sồng sộc của hắn, tui tò mò hỏi “vậy ông định đặt cháu nó tên gì ? sanh năm Cọp  kêu Tiger cho dữ dằn”..Tui bật cười “thôi đi, ông khoái uống bia con cọp thì nói cho rồi!

Vậy đó, thằng bạn tui bổng chốc trở thành thằng .. ông Nội! hắn có vẻ chịu cách gọi rặt miệt quê này, và đầy hào hứng khi kể về thằng cháu nội đầu đời của hắn.

Tui cũng có thêm thằng ông nội ham vui khác tên MHS, khi con trai hắn đến tuổi gần lấy vợ  (Nam thập lục) thì gia đình hắn lục đục sao đó, bạn bè tưởng phen này nàng dứt áo ra đi cho đời hắn thong thả hơn, ai dè ít lâu sau hắn “ba thừa” ra con nhí, mặt hắn méo xẹo khi  bị chọc quê “ bộ bể kế hoạch hả?” ..Nhưng nhờ vậy mà hắn trải nghiệm được cuộc sống ý nghĩa hơn, mỗi lần đi nhậu, hắn dẫn con nhí theo, hổng gì, có nó, hắn không dám xỉn, không dám chạy xe lạng quạng, Khi con nhí vô lớp 1 thì hắn cũng thành ông Nội, sớm nhất trong đám bạn chung bàn, mỗi lần nghe tiếng xe lạch bạch của ông nội quẹo vô nhà, là cháu nội chạy ra ôm cứng.. tuổi già của hắn cũng cảm thấy đở tủi thân!

Nói đến con mọn, tui lại nhớ tới KCT, hắn qua Mỹ sớm hơn ai hết, một thân một mình mưu sinh tự lập, mãi tới lúc tóc bạc mới giật mình lớ ngớ kiếm vợ, biết tìm đâu bây giờ, trong cơ quan toàn mấy bà Mỹ to đùng, lở dại cưới về, tối bả gát chân thôi cũng đủ ngộp thở mà chết,

Hey, sao ông tìm được bà xã vậy?” Ai biết đâu, đi nhậu với mấy thằng bạn, nó nói có con em bên VN mới qua, thấy được thì ok, nên phải lật đật rước ngay kẻo huốt tuổi xuân thì (40 hơn mà xuân thì cái nổi gì) Cưới nhau xong là đi, sau khi nắn được thằng cu, mặt mũi y chang hắn, thì  nàng đi làm xa mút chỉ, lâu lâu mới về nhà, bỏ hai cha con quanh quẩn với nhau, đưa nó đi học, rước về, chở đi bơi, đi học võ, lúc nào cũng thấy hắn bận rộn lăng xăng với con mọn, chợ búa cơm nước không biết hắn trổ tài ra sao mà thằng nhóc khoe Dady của nó có mỗi món trứng chiên là ngon tuyệt!  Hên cho thằng bạn tui lập gia đình tuy muộn, mà  cũng ấm êm hạnh phúc, nhưng đợi tới lúc lên chức Nội chắc còn hơi lâu, nó than hổng biết có sống tới lúc đó nựng cháu không nữa!  bây giờ đã thấy già quá rồi.Nghĩ cũng tội nghiệp!

Cùng xuồng con mọn với hắn có LHT, Hai lúa, CN, T.Hạnh, HQL, NTV ..cũng tốn khá  nhiều thời gian tâm huyết để  chăm chút cho mấy con gà bé bỏng của mình, cha mẹ nào cũng thương con, nhưng mỗi người mỗi cách, có bạn khoái nuôi gà thả vườn  để nó tự vươn vai hít thở, vấp té tự đứng lên không cần xuýt xoa,  tự do phát triển tư duy và tự do chạy nhảy theo chiều kim đổng hồ….Cũng có bạn lại thích nuôi gà công nghiệp, ăn ngũ theo nội qui, học hành theo đường lối chủ trương, chơi đùa ..trong chuồng và tuyệt đối chấp hành chánh sách giáo dục của Ba Má nó, hở ra là bị la hét rầm trời, nên khuynh hướng mấy con gà này khoái “nổi loạn”

Dĩ nhiên cách nào cũng có cái lý của nó, miễn bàn.!.Nhưng xét cho cùng đám bạn già của tui,từng tuổi này việc con mọn quả là vấn đề “thăm thẳm chiều trôi.” Đáng lẽ nghĩ hưu phải thong thả vợ chồng ra huê viên hái hoa bắt bướm, chứ ai đời còn đi cày để nuôi nó ăn học ra trường.. Rõ khổ!

Buổi sáng thức dậy ê ẩm vì đau lưng, nhức mỏi, hoa mắt, ù tai vì cao huyết áp..” ở tuổi này không đau mới lạ”(thơ TNHK).. Bỗng chạnh lòng nhớlang mang đến thời thanh xuân đã qua của mình của bạn bè cùng lớp, bây giờ đứa nào cũng tóc muối tiêu, có đứa muối trắng .. Đã thành ông Nội, bà Ngoại, vui và mệt với lũ cháu nhỏ trong nhà, có đứa cũng đang dài cổ ra chờ ngồi sui, chờ có mụn cháu đích tôn nối dõi tông đường. Nói chơi vậy thôi, thời buổi này đừng mơ nó nhớ ngày cúng cơm, nhất là bên Mỹ, may ra nó để cái pizza, hot dog lên bàn là xong bữa giổ.

Nhà nào gia phong nề nếp lắm thì bắt nó học nói tiếng Việt, biết lơ lớ thưa ông thưa bà thì cũng hả dạ phần nào, nhưng không chắc là nó hiểu hết những điều mình muốn nói, tiếng Việt như một dạng sinh ngữ phụ, trường lớp sẽ dạy nó nhiều hơn, lâu dần nó sẽ quên tiếng mẹ đẻ.. Đó cũng là điều đương nhiên! Ngẫm nghĩ thấy buồn thay, như nhà tui có đứa cháu Nội chừng 6 tuổi, dạy hoài tiếng kêu “ông Nội” mà nó ấm ớ mãi để rặn ra câu “Anh Nội”, bó tay!

Tuổi già bây giờ thì chưa đến nổi, tui lại nhớ câu chuyện vui 3 bà đi chợ

–      Bà thứ nhất nói: bửa nay trời mù sương

–      Bà thứ hai : Ờ, đi chợ mua tương

–      Bà thứ ba : mấy bà nói lạ, con cháu ai hổng thương!

Tưởng tượng chừng mươi năm nữa tụi mình nếu còn ráng leo lên Internet để conference hú hí với nhau, chắc cũng giống như vầy, lúc đó mạnh đứa nào nấy nói, nghểnh ngãng đâu biết gì, lại cãi nhau chí chóe cũng rậm đám lắm chớ bộ. Chời đất ! mới tưởng tượng thôi mà đã thấy buồn tàn thu rồi bà con ơi, Nên tui nghĩ bây giờ còn phẻ ngày nào, còn cơ hội họp bạn bè, nhậu nhẹt với nhau, còn chát chiết, meo tới meo lui thì cũng là quý lắm rồi, phải không các bạn!?

Ngọc Ánh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.