Phương Ý | Cổ tháp Mỹ Sơn | Huyền âm trên cổ tháp

Posted: 12/10/2012 in Nguyễn Lương Vỵ, Thơ

Nguyễn Lương Vỵ

Phương Ý

Một phương em đi, một phương ta đến
Chậm một giây, một kiếp chia lìa
Mùa ái ngại bởi vần thơ lỗi hẹn
Cát vàng kia, trăng đẫm bóng mưa hoa

Trang giấy trắng có oan hồn thức đợi
Có ta xưa, trẻ nhỏ một đôi lần
Nghe rấm rức một giọng hò khắc vợi
Đã tàn phai theo sóng nước miên man

Đôi mắt ấy đã động lòng mưa nắng
Đã cùng ta ôm ấp tiếng quê nhà
Tiếng kĩu kịt đường xa mong bến vắng
Chút tình câm phơ phất sắc hoa cà

Một phương rất xa, một phương ta đến
Dẫu mai kia đời ngủ lạnh trong mồ
Mùa áo não bởi vì em thoáng hiện
Nét rằm xưa trong chiếc lá xương khô…

8-1993

Cổ tháp Mỹ Sơn

Thời gian đỏ quạnh nao lòng khách
Nắng gió điêu linh một thuở nào
Cổ tháp bây giờ chưa khép mắt
Tượng thần ngún lửa nhớ ngàn sao

Trắng mây trắng hết hồn vương quốc
Vũ điệu chìm theo dáng núi gầy
Ai nghiêng mái tóc và ai khóc
Triều nghi văng vẳng ở quanh đây

Tượng đá ra hương mùa trăng mật
Hay hồn Nữ Chúa đã về thăm
Hay bao giọt lệ chìm trong đá
Vỗ cánh ngàn sông dưới mộ phần

Ta chép sử kinh hay chép máu?!
Mà sao nằng nặng tiếng sầu thương
Cổ tháp trầm tư nghe gió hú
Mắt nào còn đọng bóng tinh sương…

10-98

Huyền âm trên cổ tháp

Chiên Đàn lá rụng hoang liêu*

Lá về đâu?! Tiếng nấc sắc chàm xưa
Huyền âm trên cổ tháp với đàn mưa
Với đá ghìm tiếng ca trong gió xé
Bốn bề trời nhẹ bấc tiếng gươm khua

Cho ta về gối đất lúc trăng tan
Ôm huyền âm tính tịch khúc tiêu lan
Tiêu mộ khúc có tóc em phủ ngực
Dài hơn sông hơn suối quẩn quanh đàn

Lá rụng hoang liêu chiều sát vai
Chàm xưa nghèn nghẹn đẹp u hoài
Tháp nghe hồn gạch đỏ tê tái
Nương náu huyền âm. Cầm chảy dài

Cho ta hái vài trái mù u
Hái thêm vài tiếng gáy cu gù
Gói theo thiên cổ cho đở nhớ
Cho đỡ thèm nhật nguyệt vi vu

Lá về đâu?! Cổ Tháp Tuyệt Bi Cầm
Huyền âm về. Huyền đôi mắt lá răm
Gươm khua vang tiếng cười ma nghiệt
Hay lá Chiên Đàn đang rét căm

Cho ta về huyền âm. Âm mưa đàn
Núi vẫn ngồi, biển vẫn thức ca xang
Đất thơ dại, trời bơ vơ bữa trước
Bữa nay nhắc hoài chiếc lá ngấm dư vang…

08.2000
(*) Chiên Đàn: Địa danh ở Tam Kỳ – Quảng Nam, quê hương của tác giả.

Nguyễn Lương Vỵ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.