Nguyễn Thị Khánh Minh
Dấu chân đêm
Đêm hôm qua dường như chưa tan
Bóng ẩm ướt trên đường sâu cắn lá
Những lời dang dở nói không ra
Bướm thoát ra từ một loài sâu tối
Là ai. Động cỏ dấu chân đêm
Trong bóng tối ngập ngừng bóng sáng
Dấu chân đêm mọc lên hình nhân
Tim vừa đập. Bàn tay vừa ấm
Vừa bên người, phút giây của mộng
Dấu chân đêm im lìm bóng đứng
Ăn vào khuya bén rễ châu thân
Mới sớm mai đã rêu lên mầu tượng
Tượng may ra còn nhịp tim phấp phỏng
Dợm chân đi hình nhân của bóng
Nơi sum xuê hình ảnh một ban mai
Những nửa
Nửa phía trời kia chắc xanh
Nghe đâu còn nắng níu mong manh trời
Phía này, tôi như đang rơi
Chiều ngậm một nửa mặt trời
Nửa kia còn lại cho đời bình minh
Phải qua đêm dài lặng thinh
Có khi như chia hai mình
Không sao tìm lại để hình bóng đôi
Trách chi cười nửa nụ cười
Chiều bên bờ Long Hải
Chiều bên này ngó bờ bên kia
Biển xuân thì mút mắt
Rung rinh con sóng chia lìa
Chiều bên này nhớ bờ bên kia
Hạt nước hát mòn tay đá dựng
Sóng đi hút dấu biển về
Chiều bên này gọi chiều bên kia
Tay áo mỏng không thành nhịp vẫy
Gió về ngang xin một chuyến đò
Thả bay sợi này tóc mỏi
Tìm ai hỏi ngọn trúc tơ
Chiều bên này. Và gió ở bên kia
Rụng hết hạt mùa nhan sắc
Nước xanh ở. Biển trôi ngằn ngặt
Chờ ai neo mỏi hoàng hôn
Nước mắt rơi lệ bay đi đâu
Sóng trôi một nghìn hạt muối
Thăm thẳm xa. Và thăm thẳm sâu
Tìm nhau. Cùng trời biền biệt
Tím mênh mang là hoàng hôn tím
Cuối đất ngồi nghe một bóng tan
Sẽ tan vào mặn biển
Thả trôi mộng này chiếc dép
Bờ rất xa là bờ bên kia
Nguyễn Thị Khánh Minh
Nguồn: Tác giả gửi



















