Bão rớt | Đêm nằm viện nghe kể về Tây Ninh

Posted: 13/11/2013 in Phan Minh Châu, Thơ

Phan Minh Châu

troi_theo_bao_lut

Bão rớt

Bão đang rót tràn ly
Mưa đang dày từng hạt
Những cơn mưa nãy mầm
Sôi trong từng thớ đất
Bão đang chảy vào Nam
Bão đang xuôi ra Bắc 
Theo kinh tuyến chỉ đường
Bão bây giờ đang giât
Hết cơn bão số mười
Khiến miền Trung tan nát
Cánh đồng vừa giáp hạt
Bông lúa vàng tan hoang
Dân chưa hết lầm than
Bây giờ thêm bão dữ
Như ai đó chỉ đường
Bão đi cùng với lũ
Bão xé nát Trường Sơn
Bão cày xéo đồng bằng
Lũ về hùa với bão
Nuốt xóm làng tan hoang
Bão đang chảy vào Nam
Đây là luồng bão dữ
Cơn bão số mười hai
Không một giờ di trú
Bão xối xã điên cuồng
Lũ đang chờ bão thốc
Khép lại những thiên đường
Đang một còn một mất
Hởi miền Nam yêu dấu
Hởi đồng bào yêu thương
Hảy vật cùng với bão
Để sáng trời quê hương
Hởi miền Nam yêu dấu
Hởi đồng bào yêu thương
Hảy gồng lên chống lũ
Để bớt ngày tang thương

 

Đêm nằm viện nghe kể về Tây Ninh

Nhập viện cách nhau vài ngày
Anh nằm sát bên tôi
Chỉ một sãi chân đủ quàng tay với tới.
Tôi mỗ tai còn anh mổ bướu
Cục bướu lớn dần nơi cuống họng của anh
Anh hỏi tôi quê đâu ?
– Tôi là dân gốc rạ .
Nơi bốn mùa chất ngất lúa đồng sâu
Nơi miền trung nắng sớm,mưa chiều
Nơi hun hút những phố phường đô thị
Nơi tre xanh đã làm nên thành lũy
Nơi máu thịt đồng bào nhuộm sáng quê hương
– Còn ông quê đâu?
Anh gượng cơn đau ngày đêm đang hành hạ
Đất quê mình vùng đất sáng Tây Ninh
Nơi những người dân thấm đẫm nghĩa tình
Nơi sống lại bởi vòng tay cách mạng
Nơi chúng tôi đi lên kể từ ngày có Đảng
Nơi đồng chí ,đồng bào một dạ sống kiên trung
Anh kể tôi nghe về tòa thánh Tây Ninh
Về hồ Dầu Tiếng.
Về núi Bà Đen nơi trữ nguồn nước lớn
Nuôi cánh đồng sốt hạn bốn nghìn năm
Về hội yến Diêu Trì tòa thánh Tây Ninh
Về bản Cà Na khu vui chơi còn dây nhiều chiến tích
Về vườn quốc gia Lò Giò-Xa Mát
Về mảnh đất bốn mùa lồng lộng gió phương nam……
Sau đêm chuyện trò
Tôi biết anh bị khối u ác tính
Nhà thì nghèo không đủ để lo toan
Tiền nằm viện vợ anh vay đem tới
Anh cứ dững dưng khe khẽ lắc đầu
Bằng một giọng trầm buồn…
Chết đi rồi hết nợ… có sao đâu ?…
Chia tay anh một ngày cuối chạp
Tôi về lại miền Trung
Anh nằm lại vùng quê trong suốt
Nơi những tâm hồn đau đáu gọi: Tây Ninh.

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.