Trần Huy Sao
Về qua Ban Mê Thuột
tới banmêthuột trời mưa rớt hột
buổi giang hồ gặp nước núi buồn tênh
ta nửa đời hư cứ mãi chông chênh
khi nắng khi mưa giữa trời bất chợt
thấy lòng xuân tay nắm rồi tay với
mười mấy năm xa mờ mịt lối về
chợt thấy đường quen chỉ là lối rẽ
lối bình yên nào cho ta gặp em
có lối nào mình gọi là đường quen
bông Sứ rụng hiên nhà ai trắng muốt
nhớ dáng em về mỗi ngày bất chợt
níu lòng nhau nghiêng xuống mấy vần thơ
ta nửa đời sau phiêu bạt giang hồ
không thấy em cười em vui dạo đó
từ dạo trời mưa phiền căn gác nhỏ
môi học trò ôm tóc mượt dáng Thơ
em đến rồi đi như buồn như nhớ
như buổi ta về trời dỗ cơn mưa
mưa rất là mưa mờ mịt đường xưa
chợt ngó lại thấy đời mình hoang dại
như buổi ra đi lòng không quày lại
để xót tình pha phấn bợt môi nhòa
để nhìn thấy em gần đó mà xa
banmêthuột đã gọi buồn muôn thuở !
dẫu níu lòng nhau buổi về cơ nhở
nhìn không ra dáng dấp một con đường
một con đường một dáng vẻ yêu thương
đã mất dấu tìm đâu còn có nữa !
Phố Bụi ơi! Tuyết sương đời lần lựa
đã bợt màu xưa trắng xóa lối về !
để khi ta tìm ghé lại trời quê
em bỏ trời quê ghé trời quê khác !!!
Về ngó hiên xưa
về nhìn hoảng loạn sân nhà
nhìn không ra chỗ anh,và, em xưa !
cái hồi anh trú hiên mưa
em trong phòng ghé mắt đưa ái tình
ở đây vắng lạnh hai mình
ngó qua liếc lại là tình đấy thôi !
rứa là nếp đã thành xôi
anh và em đã thành đôi, vợ chồng
bao năm phiêu giạt bềnh bồng
về xưa buộc lại tấc lòng hôm xưa
em trong đó ngó cơn mưa
anh ngoài gió giạt đụt mưa, mưa hoài
chút tình em bỏ hiên ngoài
thương anh ghẻ lạnh giữa trời mưa mau
bây chừ thấy ghét hay ưa
cái hồi anh lạnh trú mưa một mình !
em ơi ! Lâu đã làm thinh
bây chừ em hỏi thì xin thiệt tình
cái hồi xưa đó rất tình
cám ơn em đã rất mình…
Mình ơi!..
Trần Huy Sao
Nguồn: Tác giả gửi



















