Anh hãy nín hơi – đừng qua đời

Posted: 02/04/2014 in Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự, Đặng Châu Long
Thẻ:

Đặng Châu Long
Gởi về anh Lê Vĩnh Thọ

le_vinh_tho_2
Nhà thơ Lê Vĩnh Thọ

Chúng ta chấm dứt mỗi ngày cùng với tất cả những gì chúng ta thâu thập được, với tất cả kiến thức, với tất cả những kỷ niệm, với tất cả những đấu tranh, không đem nó qua ngày hôm sau làm gì —như thế thật là đẹp; dù cho có sự chấm dứt chăng nữa, thì rồi lại có sự hồi phục, thăng hoa (Krishnamurti – Về Sự Sống và Cái Chết)

Sáng nói chuyện qua điện thoại cùng anh Lê Vĩnh Thọ, giọng anh có vẻ buồn và trầm mặc. Anh phân vân nói về việc có nên ngưng viết không và ngay cả việc dừng sống. Dường như trong anh không còn giới hạn thiết yếu cho cái chết và sự sống nữa. Cuộc sống khép kín và đơn điệu đã khiến anh cảm nhận nỗi cô đơn quá lớn đang tồn tại cùng anh. Tôi chỉ bùi ngùi nói thôi thì anh cứ thả trôi, bơi ngửa cũng là cách chỉ nhìn trời hiu quạnh, thư sức mà theo giòng thời gian về nơi bất định.

Cuộc đời là…những giòng cuồng lưu cuồn cuộn tách bến xa bờ, tung hoành giữa mang mang sóng nước riêng một giòng trôi. Có một thời trẻ ta là thế đó. Những hào khí một thời có thể chưa như nguyện nhưng chỉ riêng sự thỏa lòng vùng vẫy đã là cả một kho báu cho dư âm mãi khoắc khoải nhớ nhung. Thành bại không phải là việc quan trọng, cú va chạm đầu đời sẽ mãi thấm về sau để rốt ráo hiểu suối nguồn tự do mát lạnh dường bao.

Cuộc đời là….ngọn cuồng phong nghiệt ngã, uốn, vặn, đẩy, xô, vùi dập tất cả mọi thứ trong tầm xoáy để xé nát, nhấn chìm thiêu đốt tất cả khát vọng sống, nỗi hân hoan vui thú, cùng khép lại tất cả những ngõ ngách còn lại để bước tới tương lai. Đã chỉ còn nỗi tuyệt vọng hắt hiu theo thời gian, chỉ còn cơn mộng mị dài mê sảng khôn nguôi.

Cuộc đời là…những ngọn gió hắt hiu nhẹ thổi qua giòng sống giữa nỗi đời lặng lẽ nát tan, cái cảm nhận có thêm nỗi đời tơi tả như ta cũng đủ làm tâm ta dậy lại an bình. Giữa con đường quạnh hiu đã có thêm người đồng hành dù chỉ để lặng lẽ bước theo.

Cuộc đời là…những chuỗi mất mát rơi rụng không mong đợi khi năm tháng thu tàn  vẳng nghe từng tiếng gọi thiên thu, Như những chiếc cầu treo chênh vênh hẽm núi, từng năm tháng từng mảnh gỗ mục rụng rơi…

Anh Thọ còn nhớ không ? lần đầu cùng anh Chu Trầm Nguyên Minh dò thăm đường về Búng ghé nhà anh ?  Những xúc động, những câu chuyện xưa chắp lại như chuỗi ký ức long lanh không dứt. Cơn òa vỡ đó đã làm ta bịn rịn luyến lưu giờ phút chia tay. Dường như có một chút tiếc nuối trong tim mỗi người, có chăng lần hội ngộ tiếp theo? Hai nỗi đời, hai tính cách nhưng dường như cái duyên nghiệp văn chương đã níu nhau thành nỗi đời chung. Những ngày anh Chu Trầm Nguyên Minh trở bệnh, anh em gặp nhau anh Tâm lại nhắc về anh Thọ, nhắc tôi ghé thăm anh cho đỡ buồn…thế mà chính anh Tâm sớm rời cuộc chơi thong dong lìa cõi tạm nhẹ như không.

Anh Thọ chắc chắn còn nhớ những lần Luân Hoán gọi về thăm hỏi, bao giờ cũng dài lê thê, vừa thăm vừa hỏi, chắc anh Luân Hoán vẫn còn “thảng thốt” vì bài văn tế sống dạo nọ của anh Lê Vĩnh Thọ nên mỗi lần thăm lại hỏi đến những bài thơ mới. Và tặng khuyến mãi cho anh Thọ một bài thơ tế sống:

tao khá giống mày nhiều sở thích
nên mắt cùng ngước ngó ngày mai
cuối cùng ngộ ra nhiều khuyết điểm
lỗi bọn mình ư ? hay tại ai ?
 thôi bây giờ mày đã đi rồi đó
tao dường như mất tấm gương soi
nhìn đâu để thấy mình trung trực
thây kệ đằng sau lắm tiếng còi
(Luân Hoán,tiễn Lê Vĩnh Thọ)

Anh Thọ chắc cũng chưa quên được Bùi Chí Vinh dù không còn thấy tăm hơi. Một dạo xa nào anh còn vẫn ngùi nhắc:

….ôi nếu thời này còn Lý Bạch
Liệu hồn chớ quậy đất Bình Dương
Xuống Bình Dương gặp nhau trình diện
Thiên tài An Nam ngày một hiếm
Có người bạc tóc như Ngũ Viên
Nằm chép ngàn pho Tư Mã Thiên
Có người không ác cũng không hiền
Sợ thóc nhà Chu ăn nghẹn cổ
Cơn đau Bá, Thúc hóa ra thiền
Ngồi bích diện thành chim nhớ tổ…
(Bùi Chí Vinh, Tống tửu hiền sĩ)

Một con ngựa già và một con ngựa non hóa ra ngựa già vẫn còn ngon độ.

Anh Thọ không được quên mỗi lần anh em mình gặp lại. Ừ mà đúng vậy, cứ như một thoáng trùng lai, lai rai một chút để rồi nghe anh kể chuyện xưa chuyện mới mạch lạc đầu đuôi như giở từng trang sách cũ. Trí nhớ anh hiếm ai sách bằng, một bài thơ viết ra là nhớ như in. Để rồi khi chia tay lại dặn dò, lại gọi điện thăm hỏi đã về tới nhà bình an chưa kèm theo một lời hẹn tới.

có bạn tưởng nối khố
khố đã rách từ lâu
kì ngộ là duyên số
vừa gặp đã tâm đầu

đổi đời là đổi chủ
con rồng như con lừa
gặp nhau như bạn cũ
hợp nhau như người xưa
(Lê Vĩnh Thọ, Le lói niềm vui)

Dù chưa vui gì, nhưng nhiều người cũng có cùng nỗi niềm cũng là một chuỗi hạt vui còn sót đọng. Đời chưa cho nghỉ thì ta cứ ngồi thở giốc, dành sức dành hơi hàn huyên chuyện đất trời. An tại tâm mà động cũng tại tâm.

Anh hãy cùng hoàng tử bé nhớ nhung cành hồng duy nhất. Sớm mai sẽ về mang đến bình minh

Đặng Châu Long
31-03-2014
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.