Siêu thị ở California

Posted: 10/04/2014 in Allen Ginsberg, Ngu Yên, Thơ

Allen Ginsberg
Ngu Yên chuyển thơ

fruit_supermarket

Đêm nay tôi nghĩ gì về ông, Walt Whitman, tôi đi bộ rẽ theo con đường nhỏ dưới hàng cây trong cơn nhức đầu biết mình đang nhìn ngắm vầng trăng.

Trong lúc đói mệt lả, còn loay hoay với những ý niệm, tôi đi vào siêu thị bán trái cây đèn sáng, mơ màng nghĩ đến thư mục của ông!

Đây những trái đào, kia vùng mờ nhạt! Cả gia đình cùng đến chợ đêm! Lối đi đông nghẹt các ông chồng! Các bà vợ lựa lê tàu, các em bé vọc cà chua! — còn ông, thi sĩ Garcia Lorca, ông đang làm gì dưới khu dưa hấu?

Tôi thấy ông, Walt Whitman, không thân nhân, ông già bơ vơ bới xới, lục lọi thịt thà trong tủ đông lạnh và chú ý những cậu bán hàng.

Tôi nghe ông hỏi từng người: Ai giết heo chặt thịt? Chuối, giá bao nhiêu? Cậu có phải người tử tế không?

Tôi lang bang lòng vòng đi theo ông trong khu đồ hộp sáng bóng, và tưởng tượng bị cảnh vệ siêu thị theo dõi.

Chúng tôi cùng bước vào những hành lang rộng rãi trong cô đơn tưởng tượng nếm thử mẫu atisô, tận hưởng từng món ngon đông lạnh, và không bao giờ đi qua người tính tiền.

Chúng ta đi đâu đây? Walt Whitman? Cửa hàng sẽ đóng trong một tiếng nữa. Đường nào đến địa điểm của ông đêm nay?

(Tôi chạm cuốn sách của ông rồi rồi mơ mộng đến cuộc phiêu lưu của chúng tôi trong siêu thị , cảm giác buồn cười.)

Có phải chúng ta sẽ đi suốt đêm qua những đường vắng vẻ? Hàng cây chồng bóng lên bóng đen, đèn hắt ra từ dãy nhà, cả hai ta đều bơ vơ.

Có phải chúng ta tản bộ mơ tưởng về một Hoa Kỳ của tình người đã thất lạc, ngang qua nhiều chiếc xe xanh đậu trên đường vào sân, tổ ấm là căn nhà tồi lặng lẽ?

À, này ông cụ yêu dấu, râu xám, thầy già cứng cỏi cô độc, ông thấy Hoa Kỳ như thế nào khi Charon, người đưa linh hồn qua bến lú, ngưng đẩy phà và ông bước ra bãi đất khói sương, đứng nhìn theo chiếc thuyền biến dạng trên dòng sông Lethe nước đen?

 
A Supermarket In California

What thoughts I have of you tonight, Walt Whitman, for I walked down the sidestreets under the trees with a headache self-conscious looking at the full moon.

In my hungry fatigue, and shopping for images, I went into the neon fruit supermarket, dreaming of your enumerations!

What peaches and what penumbras! Whole families shopping at night! Aisles full of husbands! Wives in the avocados, babies in the tomatoes! –and you, García Lorca, what were you doing down by the watermelons?

I saw you, Walt Whitman, childless, lonely old grubber, poking among the meats in the refrigerator and eyeing the grocery boys.

I heard you asking questions of each: Who killed the pork chops? What price bananas? Are you my Angel?

I wandered in and out of the brilliant stacks of cans following you, and followed in my imagination by the store detective.

We strode down the open corridors together in our solitary fancy tasting artichokes, possessing every frozen delicacy, and never passing the cashier.

Where are we going, Walt Whitman? The doors close in a hour. Which way does your beard point tonight?

(I touch your book and dream of our odyssey in the supermarket and feel absurd.)

Will we walk all night through solitary streets? The trees add shade to shade, lights out in the houses, we’ll both be lonely.

Will we stroll dreaming of the lost America of love past blue automobiles in driveways, home to our silent cottage?

Ah, dear father, graybeard, lonely old courage-teacher, what America did you have when Charon quit poling his ferry and you got out on a smoking bank and stood watching the boat disappear on the black waters of Lethe?

— Berkeley, 1955

Allen Ginsberg
(Trích: Howl, Before & After: San Francisco Bay Area. 1955-1956 )
Ngu Yên chuyển thơ
Nguồn: Dịch giả gửi

Đã đóng bình luận.