Thu Dạ Khách Cảm | Thu Dạ

Posted: 05/10/2014 in Nguyễn Du, Nguyễn Lương Vỵ, Nguyễn Trãi, Thơ

Thơ Nguyễn TrãiNguyễn Du
Nguyễn Lương Vỵ phỏng dịch

thu_vang-dinh_cuong
Thu vàng
dinhcuong

NGUYỄN TRÃI
THU DẠ KHÁCH CẢM

阮廌
秋夜客感

旅舍蕭蕭席作門,
微吟袖手過黃昏。
秋風落葉羈情思,
夜雨青燈客夢魂。
亂後逢人非夙昔,
愁中送目寓乾坤。
到頭萬事皆虛幻,
休論凡亡與楚存。

Phiên Âm:

Nguyễn Trãi
Thu Dạ Khách Cảm

Lữ xá tiêu tiêu tịch tác môn,
Vi ngâm tụ thủ quá hoàng hôn.
Thu phong lạc diệp ki tình tứ,
Dạ vũ thanh đăng khách mộng hồn.
Loạn hậu phùng nhân phi túc tích,
Sầu trung tống mục ngụ càn khôn.
Ðáo đầu vạn sự giai hư huyễn,
Hưu luận Phàm vong dữ Sở tồn

Dịch Nghĩa:

Đêm Thu Cảm Hoài Nơi Đất Khách

Quán khách tiêu điều treo chiếu làm cửa
Bỏ tay vào áo ngâm thơ khẽ giọng trong buổi chiều
Lá rụng trong gió thu khêu gợi tình tứ
Đêm mưa ánh đèn mờ khiến khách thả hồn vào mộng
Sau loạn chẳng ai quen biết cũ
Trong cảnh sầu gửi tấm lòng vào trời đất
Trước sau mọi việc đều là hư ảo cả
Thôi đừng bàn chuyện Phàm mất với Sở còn làm gì.

Nguyễn Lương Vỵ phỏng dịch:

Đêm Thu Cảm Hoài Nơi Đất Khách

Hắt hiu quán trọ chiếu treo hờ
Chiều tay trong áo khẽ ngâm thơ
Lá rụng gió thu tình vẫy gọi
Đêm mưa đèn tối khách nằm mơ
Loạn lạc ai người quen biết nữa
Sầu dâng trời đất cảm thông cho
Mọi việc trước sau đều giả hết
Sở còn Phàm mất chuyện bá vơ

30.09.2014

NGUYỄN DU
THU DẠ

阮攸
秋夜

繁星歷歷露如銀,
東壁寒蟲悲更辛。
萬里秋聲催落葉,
一天寒色掃浮雲。
老來白髮可憐汝,
住久青山未厭人。
最是天涯倦遊客,
窮年臥病桂江津。

Phiên Âm:

Nguyễn Du
Thu Dạ

Phồn tinh lịch lịch lộ như ngân,
Đông bích hàn trùng bi cánh tân.
Vạn lý thu thanh thôi lạc diệp,
Nhất thiên hàn sắc tảo phù vân
Lão lai bạch phát khả liên nhữ
Trú cửu thanh sơn vị yếm nhân
Tối thị thiên nhai quyện du khách
Cùng niên ngoạ bệnh Quế giang tân.

Dịch nghĩa:

Đêm Thu

Sao dày đặc, trông thấy rất rõ, sương giăng tựa bạc
Vách phía đông, dế gặp lạnh, gáy lên buồn thảm.
Trong muôn dặm, tiếng thu giục lá cây rụng.
Bầu trời lạnh ngắt, không một áng mây.
Đến tuổi già, mái tóc bạc, nghĩ mà thương cho anh.
Ở mãi nơi đấy, thế mà rặng núi xanh kia vẫn chưa chán người.
Buồn nhất là kẻ du khách ở nơi chân trời đã mỏi mệt,
Suốt năm đau ốm, nằm trên bến sông Quế này.

Nguyễn Lương Vỵ phỏng dịch:

Đêm Thu

Sương giăng ánh bạc ắp trời sao
Tường đông dế gáy lạnh âm hao
Muôn dặm tiếng thu thân lá rụng
Một trời im vắng bóng mây xao
Tuổi già tóc trắng thương ai đấy
Núi thẳm hồn xanh xót kẻ nào
Khách lữ chân trời đà thấm mệt
Nằm bệnh bên sông Quế biếng chào

30.09.2014
Nguyễn Lương Vỵ.
Nguồn: Dịch giả gửi

Đã đóng bình luận.