Vương Ngọc Minh
Xương xanh.
sống
chết- bức bách- một đỗi
buông ra
thấy em khoanh tròn
hệt thai nhi
nằm- ba tháng tuổi- mà
chuyện nghĩ “về
ở..”
nơi tôi
lúc rời rạc
lúc xâu chuỗi- chảy
trôi
hiện óc- não
đặc
thành nguyên khối
tam giác
quái- em đã duỗi người
di chuyển khỏi trung tâm
bên mép rìa sống- chết- ngồi bức bách
nom cực hiển lộng
hiện tại
bên trong- vẫn
chưa sáng hẳn
em biết đấy
thời gian thì trôi đều
đều
ngay giữa mặt
lúc nào- nó- cũng i chuyện
thần thoại
không tâm thần chút nào
chữ đổ
tháo
xuống
phải nói- chưa bao giờ
em coi trọng việc bưng mặt
đam mê thơ
(của cá nhân tôi) như
chuyện đương nhiên cả!
tại sao? trong khi hết chữ này
chữ khác
ngay giữa mặt- chúng đổ
tháo
xuống
ồ- sao? em có lấy đó
làm điều ư! ôi
ngạc nhiên
tò mò- quá sức đi (nhà thơ khương hà
ưa thốt/ kêu
thế đấy!) ngày
tối
em bỏ mặc tôi
ngậm mồm
túm từng thằng chữ
hỏi “nào.. xem nào
xem tớ có giống mỹ
không nào?”
còn nhẫn tâm nào hơn nữa
không?
khi- cứ đúng nửa đêm
em bỏ mặc tôi đổ xuống
(rũ liệt)
bỏ mặc mùi tôi- mùi đời nay
dậy
nồng khắp canh trường..
..
Chuyện thừa kế.
tặng lê minh phong& lê minh chánh!
việc làm đầu tiên khi thức giấc
vào mỗi sáng
tôi bệt quẹt gas soi đáy lòng mình
dí- dí
ngón trỏ tay lên bề mặt đáy lòng
dò dẫm
xem có cái gì đó (!) cần
hòng dựa vào
thay gì tìm thang đặt
tôi phóng hẳn xuống
đầu kịp chạm đáy lòng- đây
lần đầu tiên nhìn tận mặt
đáy long- nó lồi lõm
nhưng bóng
láng
nền không quá rộng mà rắn
đất- đá
do thời gian hất xuống
khá nhiều
không chỗ nào giống chỗ nào
trụ sao cho vững- tôi đứng hít vào
phình bụng thở ra
đều đều
đồng thời ngó thẳng bên trên
giờ mới thấy đáy lòng cạn cợt
tới cỡ nào (!) nhưng- nhìn chung thì không khí
khá hòa bình
ổn định
một cảm giác cực yên lòng
đột nhiên
chạy dọc sống lưng
tôi nói “thà như thế
ta còn có thể phóng hẳn xuống
bất kì lúc nào
muốn!”
..
Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi



















