Tào lao với thơ đón tết của Kha Tiệm Ly và Tú Xương

Posted: 26/02/2015 in Châu Thạch, Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự
Thẻ:

Châu Thạch

kha_tiem_ly
Nhà thơ Kha Tiệm Ly

Đón tết
Gởi Nguyễn vô Cùng

Chẳng hẹn mà mi lại tới rồi
Hè nhau nhằm tớ lấy đùa chơi?
Ngoài sân chủ nợ la khàn tiếng
Dưới bếp thằng cu vét lủng nồi!
Nhuận bút leo heo chờ mỏi cổ
Cháo hoa lỏng bỏng húp cầm hơi
Người vui, ta cũng vui ra phết
Kéo xệch hai môi, Đọ! Cũng cười ./.

Kha Tiệm Ly
(Trích web datdung.com)

Nếu tôi là ông nhà nước thì tôi sẽ bắt Kha Tiệm Ly ngay, vì bài thơ “Đón tết” tưởng như bi thảm hóa cái xã hội nầy. Nói đùa thế chứ tôi cũng biết ông nhà nước sẽ cười khề khà bên ly rượu hảo hạng và khen ông Kha Tiệm Ly nầy làm thơ tự trào hay ghê. Nhà nước cũng dư biết rằng ngày tết thì dân chúng sẽ vui chơi ba ngày, nhưng cái ông nhà thơ nầy chắc chắn sẽ túy lúy đến ba mươi ngày, nhưng vì làm thơ trào phúng nên cường điệu lên đấy thôi, mà cũng nhờ vậy nên ông mới có giọng tự trào độc đáo được như thế . Người ta nói rượu vào thì lời ra, cái ông nhà thơ họ Kha nầy chắc là say lắm đây nên lời ra của nhà thơ thì có khác, ngông ơi là ngông. Cái ông Kha Tiệm Ly nầy không những ngông đội đá vá trời mà còn hỗn láo nữa. Ông dám qua mặt cụ Tú Xương là nhà thơ trào phúng tiền bối, đã nổi danh trước đây cả trăm năm. Ông qua mặt cụ Tú Xương ở chổ nào? Cụ Tú Xương ngày xưa cũng nghèo rớt mồng tơi nhưng vẫn còn nói trạng không nhận mình nghèo:

Anh em đừng nghĩ tết tôi nghèo
Tiền bạc trong kho chửa lĩnh tiêu
Rượu cúc nhắn đem, hàng biến quấy
Trà sen mượn hỏi giá còn kiêu
Bánh đường sắp gói e nồm cháy
Giò lụa toan làm sợ nắng thiu
Thôi thế thì thôi đành tết khác
Anh em đừng nghĩ tết tôi nghèo.
(Cảm tết)

Cụ Tú Xương thơ hay là thế, cụ càng nghèo thơ lại càng hay. Thế mà cụ còn lấp liếm dấu cái nghèo của mình. Cụ chuẩn bị trịnh trọng đủ thứ nào tiền bạc, rượu cúc, trà sen, bánh đường, giò lụa để đón tết, tuy rằng những thứ đó cụ chỉ nói chống chế khỏa lấp đễ che cái sĩ diện của mình. Chẳng bằng cái cái anh chàng cuồng sĩ Kha Tiệm Ly ngày nay, tết mới vừa đến cửa, không những chẳng đón tết mà còn ngạo mạn chỉ tay chưởi tết ngay, tự vạch lưng cho người biết mình chẳng có cùi xơ nào đón tết:

Chẳng hẹn mà mi đã đến rồi
Hè nhau nhằm tớ lấy đùa chơi

Đã ngạo mạn Kha Tiệm Ly còn hỗn xược nữa. Tết đến là ba ngày chúa xuân vào nhà, người ta hương đèn hoa quả xì xụp lạy, vậy mà Kha Tiệm Ly lại dám gọi tết bằng mi, lại kết tội tết kéo bè kéo đảng đến diễu cợt mình. Thần thơ Tú Xương ngày xưa nghèo thì nghèo nhưng cũng sắm một mâm mứt ngon lành đễ đón tết:

Tết nhất năm nay khéo thật là
Một mâm mứt rận mới bày ra
Xanh đồng thắng lại đen nhưng nhức
Áo đụp bò ra béo thực thà
Kẹo chú Sìu Châu đâu đọ được
Bánh bà Hạnh Tú cũng thua xa
Sang năm quyết mở ngôi hàng mứt
Lại rưới thêm vào tý nước hoa ./.
(Sắm tết)

Cái anh Kha Tiệm Ly nầy thơ có hay hơn cụ Tú xương không? Tôi không biết, nếu mà nói thơ anh dở hơn thơ cụ Tú thì tôi sợ anh lấy cái ngông đập vỡ đầu tôi, vì tôi biết anh còn ngông hơn cụ Tú nữa. Không ngông hơn cụ Tú sao được khi ba ngày đón xuân cụ Tú còn có mâm mứt rận, chớ anh cứ thây kệ nó, mặc cho chủ nợ đứng đầy sân chưởi khan cả tiếng, trong nhà thì một thảm cảnh xảy ra, vậy mà còn vui được mới lạ làm sao:

Ngoài sân chủ nợ la khàn tiếng
Dưới bếp thằng cu vét lủng nồi

Người vui, ta cũng vui ra phết

Cụ Tú Xương ngày xưa cũng ngông dở trời nhưng không dại, còn cái anh Kha Tiệm Ly này nay vừa ngông mà lại vừa dại nữa. Ai đời thời buổi nầy mà đi chờ tiền nhuận bút để ăn tết:

Nhuận bút leo heo chờ mỏi cổ
Cháo hoa lỏng bỏng húp cầm hơi

Châu Thach tôi viết đêm viết ngày, viết đến vợ chưởi con la mà chẳng có xu nào. Kha Tiệm Ly thì có hơn Châu Thạch nhưng chờ tiền nhuận bút để ăn tết thì còn khuya mới có. Dại như thế nên để vợ con liên lụy, cả nhà húp cháo hoa là đáng đời. Cụ Tú ngày xưa tuy cũng làm thơ, cũng ngông, cũng thiệt thà, nhưng cũng còn một chút đầu óc biết kinh doanh. Ngày tết cụ sắm mâm mứt rận thấy ngon liền nghĩ ngay ra kế hay, sẽ mở một của hàng mứt vào tết năm sau. Anh chàng Kha Tiệm Ly ngày nay thì sao? Nghèo như thế, đói như thế mà mà không biết lo xa như cụ Tú, lại cứ tỉnh bơ chơi trò con nít. Ngày tết thấy người ta vui cười mình cũng bắt chước cười theo. Cười không được thì dùng tay kéo xệch hai môi đọ cùng nhau, cũng cười:

Người vui, ta cũng vui ra phết
Kéo xệch hai môi. Đọ! Cũng cười!

Cái cười của Kha Tiệm Ly bây giờ không còn là cái cười ngông nữa. Cái cười nầy thế gian nhìn vào có thể nói là cái cười của thằng khờ, nhưng người hiểu Kha Tiệm Ly, biết Kha Tiệm Ly là con người văn chương tài hoa thì chắc cũng đau lòng xót dạ lắm.

Ô! Hậu sinh khả úy. Nếu cụ Tú Xương biết được một trăm năm sau còn có Kha Tiệm Ly thì chắc vui cười hả hê nơi chín suối./.

Châu Thạch
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.