Nguyễn Lương Vỵ
Bài ca kính ngưỡng
Tặng Nguyên Giác Phan Tấn Hải
1.
Kính ngưỡng mây và kính ngưỡng sương
Và nắng bay rồi tan theo hương
Bóng Mẹ thơm lừng kinh diệu nghĩa
Quán Âm rúng động cõi vô thường
Mở mắt nhìn mười phương khổ nạn
Lắng tâm nghe vạn nẻo kêu thương
Xương máu mịt mùng lời oan nghiệt
Biết đến bao giờ hết nhiễu nhương.
2.
Kính ngưỡng gần và kính ngưỡng xa
Và chuông ngân rồi mưa liên hoa
Đóa sen lay nhẹ lời bi mẫn
Cánh gió vang lừng giọng thiết tha
Phố cũ tê nhòa năm tháng mộng
Lòng đây sáng tỏ phút giây qua
Gửi một bài ca vô tận xứ
Độc cô kham nhẫn niệm bao la.
3.
Kính ngưỡng trưa và kính ngưỡng chiều
Và sắc màu đã thấm tịch liêu
Bóng Mẹ như rừng xanh ngất gió
Quán Âm như biển biếc dâng triều
Trông lên cảm tạ mùa hương chín
Ngó xuống tri ân đời dấu yêu
Gửi một bài ca vô tận ý
Đưa tay hứng trọn tiếng chim kêu…
07.2015
Hòa âm lá cầm thu
1.
Lá trong cây gọi lá dâng mùa
Hòa âm rung thềm nắng đong đưa
Búp non rướm sắc xanh ngày mới
Mầm tươi vang cầm thu hôm xưa
Lá bay lá rụng về đâu đó
Trời xuống trời lên nhịp sớm trưa
Gọi lá dâng mùa mong bước tiếp
Hành vân lưu thủy vẫn chưa bưa.
2.
Lá trong cây gọi lá rong chơi
Hòa âm reo người đi đâu nơi
Mắt chớp long lanh đời thoáng chốc
Môi im lóng lánh giấc xa vời
Đời hợp đời tan sông xiết chảy
Giấc nồng giấc tạnh nước êm trôi
Gọi lá rong chơi mong gặp lại
Bến bờ thơ dại ắt vui thôi.
3.
Lá trong cây gọi lá từ trần
Hòa âm vang ngoài ngõ trước sân
Mộ lá là lời chiều khắc vợi
Mồ ta là cầm thu trầm ngân
Lá và ta đồng thanh tương ứng
Mộ và mồ đồng điệu tương lân
Gọi lá rồi gọi ta nữa chứ
A A A trong trẻo tung ngần…
08.2015
Nguyễn Lương Vỵ
Nguồn: Tác giả gửi



















