Tinh cầu lạnh | Trong cơn sốt màu vàng

Posted: 17/10/2015 in Hạc Thành Hoa, Thơ

Hạc Thành Hoa

lonely_bird_in_moon_light

Tinh cầu lạnh

Sương tan chiêm bao đêm nguyệt lạnh
Mây trắng về phơi dáng dị thường
Em đi tắt lửa đời phiêu bạt
Đêm trắng hoa cười lạnh buốt xương

Trời nặng vô biên hồn kinh động
Đất rộng mù khơi biết về đâu
Thần phách ngả nghiêng ta cười ngất
Một vết thương em vạn cổ sầu

Từng đêm trăng múa trên đầu sóng
Trăng cười khiêu vũ với yêu ma
Men nhạt khôn mờ đôi mắt héo
Gió quạt nồng thêm mảnh ác tà

Đêm là ánh sáng của trăng huyền
Hơi thở tơ chùng mặt đất nghiêng
Một bóng huỳnh qua tinh cầu vắng
Nghe trời tê dại nhớ thương em

 

Trong cơn sốt màu vàng

Từ thuở nhìn trăng khoác dáng thu
Tình mang lên đỉnh sóng sương mù
Đêm nghe trái đất bay vào mộng
Hồn đã nhập vào mỗi ánh tơ

Từ thuở yêu trăng mây chợt sầu
Đời buồn trao cánh gió đêm thâu
Đêm nao chết giữa lòng trăng lạnh
Nguyệt tỏ không chừa một lối đau

Chiều giữa tà huy khóc một mình
Rưng rưng từng giọt nắng ký ninh
Em đi mờ mịt như sương khói
Là biển quặn từng đợt sóng xanh

Trở về đường cũ sao buồn quá
Hết những ngày hoa đậm tiếng chim
Xin những mùa thu qua trên phố
Đừng rải cúc vàng trong mắt điên

Chiều cúi đầu qua mấy phố buồn
Nắng lịm trên từng phiến gạch vuông
Cây cao lá rủ nghìn tâm sự
Gió vẫn nô đùa chẳng xót thương

Đến với em mưa đã ngập trời
Em còn đùa cả với tình tôi
Mỗi khi đêm gọi mưa vào nhớ
Là lúc em về trong mưa rơi

Em nhớ gì không hỡi nguyệt vàng
Một dòng sông trắng hận mênh mang
Ta đi suốt một đời chưa hết
Màu nắng ký ninh ánh nguyệt vàng

Hạc thành Hoa
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.