Tìm chốn nguôi khuây | Lời tâm sự người cha

Posted: 04/11/2015 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

tran_huy_sao_va_gia_dinh_3

Tìm chốn nguôi khuây

ngồi dựa ghế thở phào hơi phiền muộn
xua bớt ngày tháng buồn trong hang
Út Phụng & Uyên đưa Ba qua Los Cabos
miển phí rượu beer ăn uống thả giàn

xứ Đại Mễ có nhà hàng Đại Việt
nghiệt nỗi mùi bắp đậu vướng nặng nề
một đỗi đàng tri thiên ngoại hữu thiên
tequila khép nép rượu Gò Đen

cám ơn hai út giải muộn chuyến đi
buồn mấy tháng rồi giờ nên vui chơi
ăn uống thả giàn ngày đêm miển phí
sao thế gian này lại có chốn đã đời

mời tháng ngày xóa buồn chuyến đi xa
con mắt đỏ hoe giờ xanh trong Biển
nỗi buồn trong hang giờ qua chốn lạ
trời vẫn cao đất vẫn rộng an nhiên

bỗng thấy mình nhỏ lòng như con dế
gáy tiếng buồn sương khuya rơi rứt ruột
lại thấy mình trở lòng mau quá thể
mới đó buồn giờ vui buồn xuôi ngược

ta lớn giữa đời tre tàn măng mọc
đời sống từng qua cơm nguội cơm chiên
vui buồn giạt xô xanh râu bạc tóc
cười khóc đôi khi rất đỗi dữ hiền

nay ra biển thấy hải hà thân thiện
ghé phố đông thấy tầm cỡ hiền hòa
nói nhỏ giùm nghe nỗi buồn bay liệng
chạy mất tiêu không thấy tìm không ra

Út ngó vậy mà đáng tầm cao thủ
đưa ta đi rủ ta bỏ lại buồn
chia dĩa cối buffet rót tràn ly rượu bự
ta phàm phu buồn nhớ cũng quên luôn

thiệt quá đỗi lạ những ngày Las Macos
kéo ta ra mù mịt nằm trong hang
đi nẻo đường xa mới chạm mặt cảnh đời
ngồi một chỗ riết rồi ôm chạng vạng

ta giờ tóc râu cao ráo gọn bân
đời sống cũng nên khởi đầu trả lại
từ chuyến đi xa từ buổi về đủ ngấn
buồn đủ rồi nhớ đủ rồi, chia xa…..

(Los Calos, Mexico
quán rượu đêm, 19/10/2015)

 

Lời tâm sự người cha

những ngày, tháng, gần đây
nếu không có thơ, văn
tôi không còn tôi nữa…

khi chạm phù vân vô thường vô sắc
ôm riết nỗi buồn, nỗi quên, nỗi nhớ
đau cách gì đâu, găm nỗi đau quặn thắt
đứa con đầu đàn, bỏ đàn, đi lạc
lần đầu tiên cuộc dài ngắn tuổi già
cảm nhận, vô ngôn, giọt ngắn dài thương hải…

tôi có bốn đứa con, hai trai, hai gái
nay đứa trai đầu đàn ra đi, còn lại, ba
Ba của mấy con, giờ, buồn lắm…

mổi ngày lên đồi xanh con trai đầu, nằm
nước mắt mổi ngày rồi khô dòng khổ, hạn
buồn nhớ mổi ngày cứ đùn cao, ngấn
đau khổ cách gì đâu khi cha mất con
trầm cảm tới cỡ nào để hóa người vô cảm
giữa mất, còn chưa thấu lẽ vô thường

chỉ thấu khi còn đùm bọc yêu thương
khi còn sớm hôm bên nhau đầm ấm
khi buổi đông vui, lẽ ra, còn thêm nhiều năm

đứa con đầu đàn, nay, vội xa đàn
chỉ mới nửa đường thôi sao đi sớm vậy
buổi đông vui ngày nào nỡ bỏ lại đây
vắng đã nhớ, huống, mất nhau, thì, không tưởng
cách gì đâu không vướng lụy đời thường
tính ngày hôm nay, ba tháng, con xa

tôi giờ ngồi đây, đâu, cũng buồn khôn ngạ
có mấy câu Thơ thương nhớ thằng con
hồi sanh tiền, hắn, đọc Thơ Ba trên blogs

giờ có đọc được đâu, chỉ mình tôi đọc

mổi chiều đồi xanh khói hương hòa tiếng khóc
thường đọc Thơ, đọc thầm thôi, không lớn
chỉ đủ, vừa, riêng, cha con mình lắng nghe
nhang khói chiều theo gió trời vờn nhẹ
chừa, lắng, đọng, lời Thơ cha gởi cho con

hương khói ngày đêm đụn tàn nhang dày cộm
mới nắm tay nhau, rời tay nhau ngày đó
nay đã lạc đường, không còn bên nhau

sáng nay, trời mưa chậm, không mau
Ba lên với con gần nhau đầm ấm
thắp nén nhang chia nhau ly trà đậm
hai cha con mình gầy lại buổi đông vui…

(Đồi xanh, 16/10/2015
tròn ba-tháng-con-đi)

Trần Huy Sao
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Đã đóng bình luận.