Phú | Set fire to the asshole | Hình tượng vú | Ôi chao- Thứ bảy | Tôi (me)

Posted: 29/02/2016 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

burning_heaven

Phú,

ả- một mụ
nông nổi nhưng tuyệt đẹp
tính chất dâm đãng nặng
mang
ả hỏi tôi (tổng cộng ba lần!) tiếng việt “chừng nào thiên đường cháy?”
năm lần tiếng mỹ- when heaven burns!

thực chó chết
tôi biết chết liền

khi đấy
cũng giở tàng kinh (thuộc kinh thi) tìm
chương- từ mộng đến thực

tôi điểm cho ả thấy khu vườn có bề mặt rộng
chừng nửa cánh đồng bắp
giữa khu vườn một lão đại gia (chân tướng
khó đoán!) đang chơi tiến lên
xì phé- một mình

quanh khu vườn
hàng rào dựng bằng các thân cây già
trăm tuổi (vừa bị đốn!)

cửa cổng không có khóa
chỉ mỗi lũ ngựa được tự do ra/ vào

ả đang hết sức cố chấp
một mặt tom
góp
của nải- cho hết vào các vali to
(vali to- thường khá rẻ tiền!) một mặt
cây đại hồ cầm
ả cũng muốn nhét vào vali

đứng chỉ trỏ khu vườn- lão đại gia
(chân tướng khó đoán!) vẫn thản nhiên chơi xì phé
tiến lên- một mình
tôi nói thao thao

chuyện vào một ngày biển (biến!) động
đồng thời
để ý- từng thằng người
như tàu đều lùn/ mập

ôm tiền
từ trong vali ả phóng ra- lạ lùng
– tư cách
bọn họ phóng ra rất nhâng nhở (máu!)

nom điều đấy- nó khiến tôi
dám đề quyết
đấy
hình ảnh hết sức siêu thực
của khúc phim câm (về cuộc đời tôi/ quay cực chậm!)

– ả không hề tỏ chút
tò mò
về thái độ nói thao thao vừa quan sát của tôi

theo ước lượng
khu vườn có bề rộng chừng nửa
cánh đồng đậu que- hiện
giờ
tràn ngập châu chấu

thấy ẩn sau hàng lông mày ả
tuyền bi kịch- bi kịch
nhiều tới nổi khó cho tôi suy đoán bi kịch nào
đang lở dở

bi kịch nào đã thành kịch
thiệt bất ngờ
ả nói (như hịch!) “em muốn nói là.. em có vẻ
còn.. nơi cơn mộng í!” đoạn bưng mặt
sầu khổ
hất mái tóc

ở phía trước
liền nhấc cũi
chất quanh hàng rào khu vườn

vội
nằm thu người
đợi ả hỏi lại “chừng nào thiên đường cháy?”
tôi châm lửa

đốt!
..

 

Set fire to the asshole.

tôi nhập vào vai diễn
hoàn toàn
với không một dấu chấm hỏi nào

khá nhiều điều thiên hạ xem
vừa giận dữ
vừa khép nép

tôi hỏi “có ai muốn
đánh nhau không?” liền
có tiếng “thôi! đủ rồi..
chắc chắn là như vậy!”

tôi nói “mùa xuân.. máu nóng
chảy.. và
tôi say và người người chào
đi ngủ..”
có kẻ phát cuồng cho rằng

như thế- tôi bất động ở vai diễn
và cứng nhắc quá
còn thì hầu hết chỉ tiếng xì xào
của ruồi nâu

ở phân đoạn huơ chân
– múa may
cùng lúc bàn hương án được
dọn
dẹp

cực điềm tĩnh
tôi kêu to ”tao biết
tao hiện thân đất
nước

ngôn ngữ nói chỉ để
lên giường- còn để viết
cũng chỉ để hỏi cao

thấp- của người
trụ vào đâu !” thực sự
chả ai biết gốc gác tôi- tối nay
tới ngủ chỗ này
tối mai tới ngủ chỗ khác (biển nuôi
dưỡng- tôi khôn lớn!”

những con hà mã (cải cách!) ngó tôi
sợ phát điên- cứ
cách giờ
giết chết một nỗi quê

chẳng qua- vai diễn
tôi sắm
gã đại tướng công an- lúc vừa đúng
11 tuổi!
..

 

Hình tượng vú.

tôi bước ra
bầu trời liền chùng
thấp
đến độ chẳng còn gì (kể cả

mây!)
trong tôi lập tức trống
rỗng
[theo lẽ chỉ có chết] bưng một đầu

nỗi quê

tôi bước- chữ chi
với đủ cung bậc cảm xúc
tình cảm (đời thường!) tuy nhiên

vẫn phải theo cái cách quê
liên tục đổi
thay
như thế (chỗ sống

chỗ chết!)
dẫu tiếng mọt cắn

áo quan- rỉ rả cả đêm
rồi

cũng đến giờ giục “chạy thôi!” nhưng
chạy đâu cho thoát
dưới gầm trời này!

hình dung
đến hồi
hai chân hết nhúc nhích
tôi không sao rũ
bỏ
ham muốn được chung
đụng- thể xác (người nữ!)

trần tục– ông minh! a
dục vọng gọi
còn nói “xin lỗi.. đã làm ông mất thì giờ..”

giơ cao đầu
vừa lảm nhảm “hãy nghĩ về đặc tính
của trôi
chảy!” tôi ném nó vào lòng đường

từ rày
còn lí do gì? hòng phàn nàn thời cuộc
đôi lứa (chết giấp!)

lục lọi trí nhớ- hóa ra
mới thứ sáu

mường tượng
cuộc đời
tôi đang đứng là dòng sông
giữa dòng

người bơi ngang
người bơi dọc (mỗi người
mỗi cách!) cá nhân

tôi
cực lặng lẽ- bơi riêng
xuôi

âm chữ “về!” vừa phóng
qua đầu
nghe như tiếng đĩa ném đi

phát
rùng mình mấy lượt
tôi có kêu ca chi mô (!)
dẫu chỉ nửa tiếng

hừ!
..

 

Ôi chao- Thứ bảy.

não trạng tôi tuyền ô cửa
khung trời
dân oan
– hiện thời
như vậy (i had no choice)

thiệt khó nghĩ

làm sao sống cho ra
sống được
chứ (!)

.. có
thọc nòng cây p- 38
xuống đóc họng
lẫy cò
may
mới chết liền (hết còn

chỏ tay
chỉ đường nai chạy!)
chọn không làm gì hết
quả- đéo đơn giản

đối đãi với việt cộng
kiểu- có mày
đếch có tao
đấy là đạo

vậy rồi
tất nhiên- bọn nhiều chữ
kẻ trong ô cửa
người ngoài khung trời
trong đầu tôi

tất thảy ân cần
dạy tôi cách liêm sĩ “em chả..
em chả..” trong khi
đó
luôn miệng chửi “đụ má
một lũ việt gian!”

thì dân oan
người bị đánh vỡ đầu
kẻ bị bắt- dẫn
giải đi

đã là người
không thoả hiệp
hòng vinh thân
phè phỡn (sạo ke) quyết
cất các cái mồm loa

mép dải
xôi
thịt/ ê hề
tận đáy hòm- chôn

chặt
năm thước đất
tôi nguyền rủa lũ
việt nam
tự nhận liêm sĩ- một
lũ đầu cặc

– liêm sĩ
cái mả cha bây!
..

 

Tôi (me),

tặng hoàng đình bình.

bỏ tim dưới tầng hầm
chung cư
bước ra- trên đường
khá đông
người qua kẻ lại

anh đi thẳng
hình dung cảnh mình bị tử thần
hạ gục (tôi mới nhớ
khuôn mặt gã chả ấn tượng

có vẻ như tay đấm bóc hạng bét!) và

anh không biết chuyện nào
chuyện nào- sẽ xảy
diễn
sau đấy- sau khi anh bị hạ gục

chung sự- thì
chẳng nên giải thích làm chi
thêm dông
dài

tình tiết
càng hình dung
càng bí ẩn- thực khó để đề quyết
anh
có nằm trong dạng tâm thần
phân liệt

hay chăng? chuyện quan hệ
– chung đụng
thể xác (người nữ)
với anh bình thường

không muốn nói
cũng thường tình!) nhưng
quả thực vậy- mỗi lần cảm xúc hiện
trên mặt (anh như thể người

chỉ sống trong những chiếc hộp
vuông!)
khó ai đoán/ đọc

cho dẫu chuyên chú
mùi heo nái nồng nặc- lan
tỏa
anh bước (trí tuệ
thì không khác biệt!)
cung cách hệt đang kết thúc
câu chuyện với ai


cho đến cửa nhà đóng
(bầu trời cực cao
rộng!)
người
vẫn không thấy anh về

mở chữ.
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.