Tháng ba không ở lại | Với cà phê nắng trên đồi

Posted: 19/03/2016 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

thieu_nu_toc_the

Tháng ba không ở lại

Người con gái tóc dài mềm hơn suối
Chảy miên man dịu mát cả hồn tôi
Tình thuở ấy hạt sương mai buối sớm
Lá thuộc bài mơ ước thật tinh khôi.

Người con gái tròn xoe đôi mắt ngọc
Nắng lung linh màu áo lụa sân trường
Có gã khờ một hôm thèm được khóc
Để mềm lòng cô bé nhỏ dễ thương.

Con đường nắng con đường mưa ngày nọ
Chợt bừng lên chùm hoa tím tháng ba
Những cánh bằng lăng chiều bay theo gió
Có mang giùm tôi một chút tình xa.

Người con gái dịu dàng hơn cánh bướm
Ướp hồn tôi bằng những nụ môi son
Chiếc thuyền lá thả trôi bao nỗi nhớ
Treo trên cành bàng bạc ánh trăng non.

Người con gái màu hoa thời đi học
Tím nao lòng tà áo trắng chiều mưa
Năm tháng cũ thời gian không ở lại
Yêu một người thương mãi tháng ba xưa.

13/3/2016

Với cà phê nắng trên đồi

Về nghe em nắng trên đồi
Cà phê nhỏ giọt hát lời liêu trai
Tiếng chim tình tự sớm mai
Khúc ca nước mắt những ai da vàng.

Về nghe em thuở bụi hồng
Kiếp tằm chưa dứt từ quan lên ngàn
Yêu nhau tìm động hoa vàng
Bài không tên mãi lang thang xứ người.

Về nghe em chút ngậm ngùi
Để thương dâu bể tình đời hồn nhiên
Tiếng đàn nhịp phách đảo điên
Nghe trong đáy cốc trôi chìm mắt em.

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.