Đọc lại thơ cũ. nhớ thời nguyên sinh

Posted: 19/04/2016 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

hoang_xuan_son-van_huu

Thiếu nữ

ở Đinh Cường, Nguyễn Xuân Thiệp

Nối trời và sương
nhủ kim mặt trời trên nóc tuyết câm

qụa ô giọng khàn bẻ lứa năm bông dã qùy thất tiết
lá phất lên tranh nảy chồi thiếu phụ
em. hẳn em mờ vệt son môi
còn nhớ

Dự phần thiếu nữ chẳng phải gương trong
là tóc bù rối
sợi đêm lạc loài. nắng chạm quỳnh thanh lên áo
dẫm phải kiều mê rờn rợn bích ty
bương bả qua rừng gọi phiên ngung về phố
về kiếp phần đạm nhược bình an

Vùn vụt chạy thoắt đoạn collage nguyễn xuân thiệp ở châu liêm phố .
Văn. à văn phớt lụa non cọ sơn nét cường sáng thủy tinh thể
in hình nhớ thời một tuồng
có nhau cùng tâm bão

(đến tay thành phố thân chào mặt đất. người. sa mạc huyền ân)
trăng khuyết nạm lòng
khuya bến cảng
y phục trà đình nửa đêm. lễ dự
con gà buổi đường sương nhìn đỉnh mây
trong trí nhớ có thể
ngồi lại chuyện buồn vui bốn mùa
chuyển khúc
khơi bão tố qua bờ tị thân
trong lửa. gió nước ngang tàng
hoang tưởng đêm nay mê ngồi
cùng hát

Vẫn thiếu nữ trên đồi xanh xám
mở rộng thảm đời cho em chùi chân
dầu gì con ngựa cũng đã băng qua
thời cuống quít

jan. 2002

Rét

Tháng hai rét khô
cuối trời khuôn mặt mét
Cường nhắc xe đạp course
giờ này hơi sức đâu mà đạp
(rét lắm những giêng hai cuộc đời)
ôi vẫn thèm đạp
như bữa nào đèo bị cói tới cụng ly
nhà bạn
rượu đỏ và tranh xanh
thời xanh rất xanh con gà trống nóc tháp chuông
đỏ vuốt mòng
và miểng chai xanh chim chích xoè đầu ngón tay thi sĩ
bàn tay bệt màu nhớ khúc blues jazz
gã râu quai nón đi rồi ngoài phản chợ tân định
những chiếc đinh thổi ngưng kèn đồng
xanh chân dung những năm còn ngời tơ biếc
(có phải loài sâu nào cũng biết khóc!)*
ưu phiền nào dễ quên
giờ còn chi. rượu đỏ
một mình rét tháng hai
ngoài trời cước bộ
những dấu chân hát địa đàng
nhớ Sơn

26 fév. 2005

(*) Khi Loài Sâu Biết Khóc – Hoàng Thị Bích Ti

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Đã đóng bình luận.