Chợt gặp lại em năm mười tám | Cuối năm ở bệnh viện Y Dược

Posted: 19/04/2016 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

hoa_phuong_nu_sinh

Chợt gặp lại em năm mười tám

Bất chợt gặp lại em
Tóc xanh năm mười tám
Khi nắng hạ qua thềm
Đã vàng trang vở cuối.

Yêu mãi một làn hương
Phía sau cây kẹp tóc
Cánh phượng thành tơ vương
Đỏ một trời tuổi ngọc.

Bất chợt gặp lại nhau
Dưới mái vòm cao vút
Rưng rưng cánh ve sầu
Bóng người xa hun hút.

Theo em trong mưa sương
Nụ hoàng hoa chớm nở
Tiếng cười nắng sân trường.
Rất thơm tình hoa cỏ.

Giữa dòng đời xa lạ
Em như nhánh sông sầu
Trôi về đâu trăm ngã
Biết bao giờ gặp nhau ?

 

Cuối năm ở bệnh viện Y Dược

Xin gởi người tình trăm năm

Cận tết theo em vào bệnh viện
Vợ nằm như cá thoát mặt sông
Đôi lúc giận mình vô tích sự
Sao cứ ham vui chẳng bận lòng.

Vợ ta suốt đời lo cơm áo
Văn hào thi bá…chuyện tào lao
May ta còn có dăm thằng bạn
Thơ rượu họa đàn khoái tiêu dao.

Hết chuyện văn chương qua chuyện gái
Quân tử hảo cầu lẻ tất nhiên
“Vì tình Từ Hải xưa chết đứng
Vì em ta tự nguyện chết chìm”*.

Giật mình cảm thấy vô số tội
Vợ người ai chẳng muốn bon chen
Phải chi phòng mổ thay em được
Cũng thí mạng cùi thử một phen.

Đêm cuối còn nằm trong y viện
Sáng về nhà sớm vợ hồi sinh
Ta như Vô Kỵ quăng gươm giáo
Tô mày chải tóc ngắm Triệu Minh.

(*) Trong bài thơ Cô Em Hàng Nước của Nguyễn Trung Nguyên

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.