Hãy bùng cháy, dẫu chỉ là giây phút | Một linh hồn thuần khiết

Posted: 07/07/2016 in Thơ, Trương Đình Phượng

Trương Đình Phượng

flower_of_fire

Hãy bùng cháy, dẫu chỉ là giây phút

Đừng nói
nắng mưa không đoàn tụ
hãy nói
luật định khắc nghiệt của trời
đừng nói
trái tim ta
trái tim người : không cùng nhịp đập
hãy nói
biển đời sâu thẳm khôn lường! 
điếu thuốc bị làn môi bức tử
cấy vào tâm não nơ ron bình thản
ân tình
sau cơn khoái lạc
chỉ còn nấm mộ niềm đau!
tại sao
chúng ta cứ phải neo bám mình vào gian dối
như lũ rêu hèn gửi phận
trên bức tường cũ kỹ
để thời gian
vô tư nhào nặn sự thật
thành những tế bào ác tính?
vì cớ gì
chúng ta không hòa trộn vào nhau
như mẻ bột của người thợ làm bánh sành sỏi
từ những tiểu cầu (1) chân thành
làm cuộc đổi thay những định luật muôn đời bất biến
cho dù sự diệt/sinh ngắn ngủi!

(1) Tiểu cầu là tế bào nhỏ nhất, hình đĩa, không có nhân, có hệ thống NSC khá phong phú, được hình thành từ NSC của mẫu tiểu cầu, thời gian từ nguyên mẫu tiểu cầu tới tiểu cầu khoảng 6-7 ngày, đòi sông tiểu cầu ngắn, khoảng 8-14 ngày. Sau đó bị tiêu hủy ở lách và các tổ chức liên võng khác, bảo quản được 5 ngày ở 22°c, lắc liên tục.

 

Một linh hồn thuần khiết


nép mình bên bức tường loang
gió khằng khặc cười trên tấm thân
gầy như cành cây trụi lá
không có diêm
để nó mơ cây thông noel
lò sưởi
con gà trên mâm tiệc!
thành phố trôi đi
theo dòng người
ánh điện và đèn xe như những ngọn hoa đăng
nó thấy mình lạc vào
vương quốc thần tiên!
mẹ nó nở nụ cười trìu mến
khoác cho nó tấm áo rạng rỡ như mặt trời

sáng mùa đông
bên bức tường chai lạnh
người ta nhìn thấy
một thiên thần gãy cánh!
hai bàn tay nhỏ nắm chặt
(hình như nó muốn giữ giấc mơ)
trên khuôn mặt tím tái
đôi môi tươi như một nụ hoa hồng!

Trương Đình Phượng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.