Vàng | Tôi. thơ lê văn tài/ Mặt khác! | Rửa sách | Ở biển

Posted: 17/08/2016 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

dong_song_chet

Vàng

tặng Đặng Thân.

tàn tích tôi em vùi khe sông
cứ nửa năm nước đỏ úng đồng
cuộc đất trăng hoa đã khô khốc
và xương thấy lộ khía khía- bóng

như miếng mạng truyền thuyết hóa thạch
chả ai đọc ra sự trinh bạch
hôm liệng gàu xuống giếng quên dặn
đập rùa chết phải đập bằng gạch

lũ gò mối một lũ háo danh
nghe điểm tên chúng hô vanh vách
em thề gom không sót nửa chữ
lịch sử tôi sống không có sách

còn hứa- chẳng gì mai nổi giông
thả trăm chiếc tàu giấy tống gió
chữ có nghĩa của thứ lương đống
nổi lửa đốt không chừa một mống

nằm giữa sóng hớp nắm bao dung
tọng xuống cổ canh quạ xin xăm
hễ rút quẻ vàng thì đâm thủng
chữ xanh xưa dành để bao bụng

tôi vác con khỉ dựng lên đấm
cho tới nó nhận kẻ tuẩn đạo
mối lái bán con đò ba tấm
về nam tới nay nhìn còn ảo.
..

 

Tôi. thơ lê văn tài/ Mặt khác!

rồi đến lúc nào đấy
mọi việc lỡ dở
cũng có thể viên thành (giun
dế
biết đau- việt cộng
cũng như giun

dế!) nói em biết
địa ngục
thiên đàng- đói/ no gì
đều bình đẵng trước cái chết
nhớ nhé

chúng ta đã cùng rầu
chung một mối
rầu- suốt
thời gian dài

liệu em còn nhận ra tôi (em cứ kêu
tôi nhìn em
không giống thiên hạ nhìn em!)
khi đời sáng tỏ

những nhầu nhĩ trên hai bàn chân
quá khứ
nằm xấp- dưới nứu răng

liệu em có lật mặt tôi
ngửa lên
được thôi
ngày ngày sẽ tự xoa gót mình
nhón năm đầu ngón tay
di
dưới những thương tích

còn hồ nghi
liệu em sẽ lui lại gom góp
nơi đỉnh đầu tôi
tơ sầu
chẻ làm ba
làm bốn
giấu giữa các đường nứt
rạn

ngoài khoé môi
tôi tự hỏi “đến lúc nào đây
chúng ta ngồi
để rồi tơ tưởng (như loài gián

chúng tơ tưởng
chỉ..)

cho bỏ ngày/ tháng
cơ cực!
..

 

Rửa sách.

tôi vừa từ chối ngủ với người đàn bà
chân đi giày số 5
chỉ vì cô ta thích hát bài “vọng Kim Lang.”
của ông sáu lầu

đời tôi coi
kể- sẽ mãi mãi ăn
nằm
với thơ
và không thể dừng (dù để cãi!)

nghĩa là tôi vẫn luôn ở
ngoài trời
bất kể bốn mùa xuân
hạ
thu/ đông (mưa
nắng!) chiến đấu
nên nhớ đàn bà ai cũng có mệnh bạc

hiện tại chương trình của tôi
làm sao- không có chương trình gì hết
mỗi tối uống hết chai pinot noir “….. there’s
nothing
sad
in
my… life
sometimes.. i
……………….. want.. to
…… die..”
lời một ca khúc của tom wait
(that doesn’t mean much)

cứ lúc ngưng
lúc cất lên
bên tai
thực chẳng vui vẻ chút nào

mang hết sách mình có
chất trong bồn
xả nước

từng câu/ chữ- trong sách
lâu năm chúng đều bị nhão
chả còn nghĩa lí gì
tôi phát giác
ra: hễ sống thế nào
sẽ chết i như vậy

vặn lại đoạn băng
ngay chỗ có lời ca khúc trên của tom wait
tôi tin hiện mình đang nghe lão già
trên cao kia
nói vọng xuống “yeah
you know that- dumb ass!”

thấy rõ từng hạt bụi từ các trang sách
văng ra
chúng tụ lại
đứng lơ lửng trong không khí

chui
nằm dưới đống sách
tôi nói “let’s leave it

at that..”
..

 

Ở biển.

bó hai bàn chân đặt lên tâm khảm
bò vào bài thơ (còn trong đầu)
cốt tìm chỗ nằm để [có thể] lảm nhảm
cùng lũ chữ cưu mang tôi qua bao trận bể dâu

lục/ bới bài thơ trong đầu phút chốc thất tung
mọi dấu tích bỗng hoá truyền thuyết
nom chỗ tâm khảm chả khác mảng trời thủng
cái tôi- ối giời! chỉ những đồn thổi thất thiệt

thử hỏi bao lâu nay làm sao để biết [hiểu] được
bất cứ gì trên đời chứ (!)
hễ mở miệng nhân ảnh đời thuở trước
từ đóc họng xộc ra bắt bí tôi dài/ dọc suốt cuộc lữ

mặc hết thảy cười xong thì khóc như chưa từng
đứng hoặc ngồi trong tay phải luôn nắm miếng giẻ rách
(hệt miếng dư đồ) đậy mặt chốc chốc thốt kêu “ôi! trứng
âu cơ đẹp đến vậy sao!” rồi tôi cười khanh khách

giờ thì (quởn) dọn bữa cơm bày ra chiếu
chưa chi ma khua đũa/ chén ầm ĩ
chực thấy lúc bò vào bài thơ ấy lúc bò vô miếu
không phải cốt tìm chỗ nằm mà do khi đấy đầu tôi một đống sắt han rỉ

thời muốn biết rõ cơ sự quí vị
hãy tự tìm những con số- thí dụ: 30/ 4/ 1975
khắc (sẽ tỏ- những ngày/ tháng/ năm ấy thực chất của quỉ)
MY LOVE DON’T FUCKING FELL SORRY.
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.