Chuyện về cái Mới | Thử vận | Ở thời danh giá

Posted: 31/08/2016 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

ngu_dan_vung_ang

Chuyện về cái Mới.

thì giờ đây
giữa con người và con chó
đã
không còn phức tạp
do biển bốn tỉnh miền trung được làm sạch
sau bốn tháng

em trai/ em gái
các em nhỏ
phức tạp
còn- do nhiều phần- xã hội
chị gái luôn tay làm
hàm nhai

anh rể
bỏ mặc mẹ già đội gạo qua cầu (thời

gió máy quả vô chừng
chả nói làm gì- sau khi các nhà khoa học cho rằng
việt nam. cần tới 50 năm
hệ sinh thái biển ở miền trung mới có thể
phục hồi!) chuyện là

dân bốn tỉnh miền trung giờ
vui trở lại
sau bốn tháng- biển sạch
nhưng cứ phải nghe cha già
hở hở cám cảnh
ta thán còn phải nuôi mạ

con cái thôi ra biển
học thói hà nội
cắt chi tóc hai- lai
tốn kém quá

tôi mua chiếc áo thun
mặt sau
in hình thằng Che ôm chó
nằm võng giữa rừng sâu Bolivia
ở tiệm đồ cũ
2 đô- la

bố tiên nhân
mặc vào đúng hôm
làm sinh nhật
con chó hàng xóm nhòm hình thắng Che nó ư ử
gừ gừ
buộc- tôi phải cấm
tuyệt đối
lão bob không được để cho chó sủa

lúc cắt bánh
tận đáy lòng tôi nghe độc lời
càm ràm
đại khái: nhà dột từ trên nóc
dột xuống/ sao? động não lên

nào
nào
..
trong đây (trong bài thơ
này!)
đã giập hết ý kia
tới ý nọ- chữ

nghĩa
bày đi/ sắp lại
nàng thơ ló- chút xíu- không ai thấy
chẳng qua tay nghề tôi

vụng!
..

 

Thử Vận,

tặng đặng thân.

đời thuở ai đâu đi dịch
điều vô nghĩa cho giun
dế
biết- tôi chuyển thứ
chữ từ mười sáu chữ (Hoa) vàng

qua tiếng việt “sựt chúc”= ăn cháo
“sựt hỉ”= ăn lồn/ và khi đọc lên
nghe giun

dế
kêu râm ran “tạm thời
không phải
không bằng lòng

nhưng hai từ bố vừa chuyển
dạ- nom
đều trần truồng
đầy đủ ý nghĩa lắm
ạ!”

không hề đắc ý
tôi cho tay gí gí mặt chữ vàng- nói
ít nhất
như gái đĩ
chúng còn có một thứ
dính líu

tới một thứ gì đấy- tỉ như: sự sòng phẳng
kiều
ở đời
còn bọn điếm chỉ biết cúi mình
đê đầu
khi biển gặp thảm hoạ
cá chết- và trước

sau
bọn ấy cũng chạy

tôi bỏ lên giường
cái bóng liền rời khỏi lưng
in dài giữa linh hồn đêm (!)
quanh mái đầu chữ chạy (dục lạc) vòng
vòng
ngoài rìa vỏ não

nhiều vọng động lớn có
nhỏ có
gợn như sóng lăn tăn
dưới da

lũ chữ Hoa
một thời còn được coi chữ thánh hiền
tiên tổ
cỡi truồng (nằm trên chữ Hoa
phải chịu nhục hình- nhẹ
thiến!)

so sánh những con cừu ngang
hero- chả gì bậy
cũng chẳng có gì xấu (tất thảy do
mồm tuyên giáo!)

trong chữ Hoa
chữ Việt- đều có cụm từ “nơi bản thân” có chữ “chuyện
thiên hạ”
từ “níu/ kéo- hiển nhiên” tất nhiên
chả chút biệt lệ nào (F- U- C- K-I- N- G- up!)

chơi chữ hoặc chửi đổng
may mắn hay xui rủi- chuyện
của mỗi phần số
– dù gì

cái mạng (cũng
chẳng nhiều việc để làm!) tuy nhiên
phải khẳng định đã
được cầu chứng (không từ hồ)
cho dẫu ở đâu chăng nữa

tôi phán “lũ giun
dế
này
chỉ với thời gian
một khi bị liệt đó số phận
thời

làm chó gì có chuyện thay đổi
nhớ lấy!”
..

 

Ở thời danh giá.

đang câu
thúc
tôi- về ý niệm thơ- thì
từ ngăn kéo chật
chứa nắm tàn
tro
tôi men theo lộ cái
bước hình xoắn trôn ốc

đi lên dốc giữa một ngọn đồi
đầy cây thánh giá gãy
chắn lối
mùi hoa hồng thoảng
đậm đặc
nơi hơi thở ra của em (những
ẩn dụ
trong bài thơ này mỗi tôi/ em
biết- nhớ nhé!) và

tôi phải ghìm con chó thọt
còn ba chân
cho nó đứng hít hà
ngửi
nước đái chó cái dưới gốc cây thược dược

gió ném ngược lên tóc
nắm
nắm
tuyền u uẩn
hễ nom phía sau lưng em
một hồi
tôi muốn phạm tội- yeah

phải co cụm
đúng chất kẻ lưu vong (sách
vở!)

chiều qua
trên vạt áo phai
hai cái bóng chạy trối chết
nhịp đập của biển (là chỗ bọng đái!)
đến đêm lại thao thức

tháng/ năm cứ dồn
đuổi
đến trước miệng hố thẳm
thấy
phía dưới trơn
tuột- chẳng khác khúc ruột già

tôi đã cưỡng lại
đã trở lui
lúc ngang khu chợ âm phủ
ngó tấm bảng đề
mì ramen đang bán
3 gói/ 1 đô- la (do chữ ngâm quá lâu trong mồm
hay sao
lũ quạ réo ầm ĩ!) biên cương ở

tâm tưởng
hàng loạt dây nhợ giăng
mắc
chả biết sao lần ra chỗ đầu mối
em nói bài thơ tình này
đăng
anh kiếm áo giáp mặc- đi
tìm đường trên trời đi

ôi
chưa bao giờ chúng ta thôi
ăn tiết canh vịt bằng vại
uống bia làm bằng táo

việt gian việt cộng/ việt kiều
ba thứ gộp lại diệt tiêu nước nhà
hai câu- giở đọc
hết còn nghe tiếng rào rào của tiền
ném

Juda phải bán Jesus để ngài được kêu chúa* vì không thể đợi
lâu hơn nữa
em hỏi “mê cung đã mở
chăng (!) làm cách nào hòng trở nên thánh!”

tôi nhắm nửa mắt
dùng lưỡi
dò người cùng tần số với mình- ngay nền thơ
tự do hôm nay
nói cho biết

có ngóng cao cổ
cách mấy
cũng chỉ độc nghe chuỗi rè
ré!
..

(*) một ý của thơ lê minh chánh.

Vương Ngọc Minh.
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.