Gõ vào nỗi nhớ | Cũng chỉ phù vân | Chạm mùa trăng tan

Posted: 09/09/2016 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

walking_in_autumn

Gõ vào nỗi nhớ

Giờ thì tôi đã về đây
Lặng nghe ngày cũ rơi đầy trên tay
Dọc đường gió cuốn bụi bay
Đưa tay dụi bỗng xè cay mắt mình

Nỗi buồn sao cứ lặng thinh
Chiều như rất khẽ vô tình mang theo
Gió trôi lạnh buốt lưng đèo
Hắt hiu một bóng mây treo cuối trời

Nghe vàng vọt lá thu rơi
Người mang thương nhớ về phơi chỗ nằm
Cõi tình đau suốt trăm năm
Gõ vào nỗi nhớ xa xăm mịt mù

Thì đành lỡ một lời ru
Tìm dư hương cũ mùa thu lỡ làng
Chút hồn rơi giữa ngày sang
Hình như ai gọi khẽ khàng tên tôi…

 

Cũng chỉ phù vân

Sẽ có lần trong một vùng nhang khói
Tôi gặp mình trôi chìm khuất cơn mơ
Không thể khác cõi trần gian mộng ảo
Đến rồi đi, rồi chia biệt. tình cờ…

Gương mặt ấy, bàn tay vàng vọt ấy
Sẽ ngậm ngùi trôi giữa chốn thênh thang
Tài hoa đã hơn một lần bùng cháy
Để ngùi câm cạn hết một huê tình

Tay rồi cũng chạm với lần sau cuối
Xác thân hư ngày tháng cũng mờ dần
Nghe lạnh buốt một cõi sầu tiếc nuối
Dẫu biết rằng đời cũng chỉ phù vân

Nằm với gió với mây. nghe lời cỏ
Dế giun kia cùng hát khúc muôn trùng
Còn ai nữa giữa mịt mùng sương khói
Đợi tôi về dìu dặt bóng lâm chung…

 

Chạm mùa trăng tan

Tôi ngồi gom lá
Giữa chiều thu trôi
Có con bướm lạ
Nằm chết sau đồi

Tìm trang kinh cuối
Hái nụ tình rơi
Em về thả khói
Hờ hững ngang trời

Nghe chiều đại mộng
Hát lời chia xa
Ai còn đứng ngóng
Cuộc tình đã qua

Thôi còn tiếng thở
Vọng tới nghìn sau
Chiều buông cơn gió
Lạnh buốt ngang đầu

Lời kinh đã cạn
Chuông nguyện cũng tàn
Nghe chừng năm tháng
Chạm mùa trăng tan…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.