Nguyễn Lương Vỵ
Để nhớ những lần nói lái với tiên thi Bùi Giáng
1.
Tau đố mi liên tồn là chi
Tiên thi Bùi Giáng ngồi cười khì
Nói lái ai bằng dân Xứ Quảng
Báng Giùi chánh hiệu đất Tề Phi
Mần thơ như giỡn ngài thiên cổ
Múa bút mà trêu bọn bá tri
Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh (1)
Không Lộ háng vu Giáng háng vi
2.
Tau đố mi lái dủm vui không
Tào lao ba trợn quá đi ông
Cắc cớ cho nường thơ đỏ mặt
Ba trời khiến thằng Vỵ đứng tròng
Lái dau ngất ngứ anh quân tử
Lái dọt lao đao chị má hồng
Cổ kim hận sự thiên nan vấn (2)
Nguyễn Du cà khịa Giáng cà nhông
3.
Tau đố mi cồn lái thế nào
Thiệt tình rúng động cả thiên cao
Ông trời nắng cực đau làng xóm
Bà đất nón lừng che trước sau
Cồn lê cỏ mọc xum xuê lắm
Cồn lạ cây rung lí lắc trào
Nâng niu ướm hỏi người trong trướng (3)
Xuân Hương nức nở quá vậy sao?!
9.2016
Nguyễn Lương Vỵ
Chú thích:
(1) Hai câu cuối bài thơ “Ngôn Hoài” của thiền sư Không Lộ đời nhà Lý:
“Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh
Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư”
(Có khi lên thẳng đỉnh cô quạnh
Hú dài một tiếng lạnh hư không)
(2) Thơ Nguyễn Du, trong bài thơ “Độc Tiểu Thanh Ký” (đọc câu chuyện nàng Tiểu Thanh):
“Cổ kim hận sự thiên nan vấn
Phong vận kỳ oan ngã tự cư”
(Mối hận xưa nay trời chẳng nói
Oan khiên tự biết kẻ tài hoa)
(3) Thơ Hồ Xuân Hương, trong bài thơ “Cái Quạt”.
“Nâng niu ướm hỏi người trong trướng
Phì phạch trong lòng đã sướng chưa”
Nguồn: Tác giả gửi



















