Hết nước | Tự sự- thứ Hai | Phường 2- quận tư

Posted: 27/09/2016 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

lovers_man_and_womanI-egon_schiele
Lovers man and woman
Egon Schiele

Hết nước

khi cho tay xoa lên mu bàn tay tôi
cô chậc lưỡi “được không hả anh?
do ở đây chúng ta xài màu chủ đạo phải màu tối”
đồng thời chân cô đạp đạp mu bàn chân tôi như phản ánh

chuyện va đập cạnh giường cô cho chỉ cần tâm có thành ý
thì mọi sự dẫu mẻ trán đều không thành vấn đề
ôi! tôi nom hệt con sói đồng ủy mị
ngồi chồm chồm bởi lơ đễnh là mê

trời đang mùa thu không phải hở chút mở miệng
cọp chết để da người chết để tiếng
cô dặn dò đợi giữa mùa xuân nói gì nói
khiến tôi chả biết chia sẻ gì thêm ngoài chịu chết điếng

cô buông lời “anh đã nghĩ đến điều gì đó
tỉ như: nhìn hết thảy mọi vật nhưng không thấy hết thảy mọi vật!”
tôi chủ ý khi hóng hớt để khuôn mặt mình dúm dó
như thể tự động các con ve sầu chui khỏi vỏ cây tất bật

cắn dưới lườn trái vú phía tay trái
trái vú phía tay phải nhấp nhô một cách bất bình thường
sương thu se sắt ngay ngưỡng cửa lớn đòi sống mái
cô rớt nước mắt liếm chóp mũi hai má đỏ tinh tướng

hừng hực tiếng kêu từ bụng dưới thoát ra
không khác tiếng con sơn dương bị trúng tên rống
cô dạng hai đùi để tôi trườn trên những xác lá
trời đất cái thá gì? chẳng phải chỉ như khoảng trống

trong tâm trí mọi người tôi rồi sẽ bốc hơi
hóa thành làn khói mỏng tan vào không gian bất kì lúc nào
ta nói da thịt ép vào nhau tức khắc nhớ mọi thứ cần đào bới
(hận là không nuốt đươc cô dễ như húp cháo!)
..

 

Tự sự- thứ Hai.

ai đâu biết được
đời
người
kéo dài bao lâu
đúng không? con linh miêu

phóng ngang
người chết sẽ sống lại
đã bị bắn chết

tối qua gặp thượng đế
chả bảo “để tao lấy con khỉ
ra
khỏi xác mày- đừng
băn khoăn
mà có băn khoăng phỏng ích gì!”

nghĩ- nỡm
tứ bảy mươi tuổi
nơi tôi
sẽ tự động ngưng già
và một khi biết chỗ hiện đứng

cũng
như ở tiền kiếp
tôi đang nhìn thấu tới tương lai
các con ngỗng sẽ được đeo ngải

và luôn trên vị trí
thấy
rõ- a bright future (chốn địa ngục
lẫn đời thường hư
thực/ có hàm hồ!)

tức
còn phải sợ hãi
trong bài thơ huyền tích này
tôi cỡi truồng – đi
lại/ ngồi

chồm
chồm

trước đường lớn
chừng cả ngàn quả chuông ngân
dục lạc/ chúng ngó chăm chăm
những khuông mặt sải được cẩn bạc
với
niềm
cảm khái

cực kì lạ
tôi nói “nỗi dấm dẳng em/ tôi
đeo bên hông
trước giờ- hoá
tuyền ảo giác!”

trời/ đất
cho nên vô hình chung loài sấu xám
chúng thành thạo chuyện tái tạo
cái thiện
lẫn cái ác

tuy nhiên “ối.. ối!”
sao tôi cứ bước giật lùi
(moon walk!)
đọc các câu hò tuyền
cải cách
đọc theo thể thần chú

lâu lắm
mới ngồi ngắm thằng nhỏ (khí thế
tất nhiên!)
ta nói- thánh thần
có phép
thần thông của thánh thần

tôi
từng tuổi này
với bí kíp khiến thằng nhỏ
lộ to
phi thường/ ngay
thẳng- các bậc trưởng thương

nom
chỉ còn nước hô “đáo để
đáo để- tợn
con ạ!”
..

 

Phường 2- quận tư.

gửi đặng thân.

sài gòn
giũ ra một mình
tôi sau/ trước với ảnh hình tiền thân

cội mai đã chết/ cằn
đứng muôn năm khứng căn phần lẻ loi
có chắc chăng? chỉ mỗi tôi
ở trên đời chịu nổi trôi ngoài rìa

sống
chết/ với sự chia lìa
hay chỉ sắp
bày
nọ kia bông phèn
xẻ dúm kí ức toan lèn
dưới cuống nhao thì dậy kèn vái giông
nắm chuyến xe chạy đằng đông
cột trâu tìm cốt ẳm/ bồng
qua truông

lục sống chén riết có huông
đường tàu dăm bảy hướng
suông sẽ gì
xoá
xô quẻ- tâm
phân li
mộng rõ mới chan chứa ghì xuân xanh
em thơ thân hoa lá cành
hứa đốt tôi tro để dành dưới bâu

áo
mặc những khi qua cầu
bullshit- đời
nguyên khối sầu
thế thôi..
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.