Đêm Vĩnh Thuận còn thương câu vọng cổ | Thong dong nỗi buồn

Posted: 12/12/2016 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

hat_vong_co

Đêm Vĩnh Thuận còn thương câu vọng cổ

Tặng cô giáo Hoàng Kim Oanh

Đêm Vĩnh Thuận nghe em hát bài vọng cổ
Mắt rưng rưng tìm một thuở thanh xuân
Nhớ mái trường nơi cùng trời cuối đất
Gió tạt mưa lùa sao vẫn ngập tình thương.

Đám học trò nghèo áo sờn chân đất
Đường đến trường bùn nhão bệt đôi chân
Em xa xứ mang tình yêu cô giáo trẻ
Ươm chồi non từng thân đước xanh rừng.

Nghe em kể chuyện xưa thời đi dạy
Đất nước mình đâu chẳng phải quê hương
Mười mấy năm nơi đồng chua nước mặn
Không ngớt tiếng cười khi nắng chiều buông.

Từng lớp học trò như chim rời tổ
Bay muôn phương lòng vẫn nhớ nơi nầy
Có đứa lên ông có cô thành bà ngoại
Gặp lại em rồi vẫn ríu rít niềm vui.

Năm tháng ấy không tiếc mình đánh mất
Mái trường xưa mãi thơm ngát hương tràm
Dòng sông Trẹm giữ tình em xanh mãi
Yêu cuộc đời dù qua tuổi thanh xuân .

Nghe em hát chưa tròn bài vọng cổ
Mắt học trò xưa đã ướt mi rồi
Thương cô giáo mấy mươi năm gặp lại
Nặng nghĩa tình ngọt sông nước đầy vơi.

 

Thong dong nỗi buồn

Chiếc lá cong uốn mình rời cội biếc
Khẽ khàng bay không một chút âm vang
Câu từ biệt sao kiệm lời đến vậy
Không một tiếng chào không một chút ăn năn.

Ừ cứ thế trôi hoài đi mây nhé
Lỡ cô đơn nên đừng giữ dỗi hờn
Biết giận ai mà ngập ngừng lại khóc
Ta sợ sợi tình làm ngập cả thế gian.

Đường rất xa nên ngút ngàn ánh mắt
Ngày cuối năm lạc ngựa mãi phiêu bồng
Bàn tay nhỏ biết có còn hơi ấm
Giữ tim ta nhen nhóm chút lửa hồng.

Nước vẫn chảy miệt mài đời lưu xứ
Lục bình ơi đừng tím cả dòng sông
Chiều mênh mông tìm đâu bờ lau cũ
Dấu chân chìm trong vệt tím hoàng hôn.

Mong vạt nắng vàng tươi trên vai áo
Để ta được nhìn đắm đuối tóc người xưa
Gió cứ reo giữa đồng không mông quạnh
Mưa cứ về trên những chuyến đò đưa.

Bao mùa trăng treo trên cành mưa nắng
Tiếng thời gian xanh chớp bể mưa nguồn
Em trong ta đỏ bờ môi thiếu phụ
Nên nỗi buồn theo nhịp thở thong dong.

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.