Mơ cùng mây trắng | Huyền ca 47

Posted: 03/01/2017 in Lê Văn Trung, Thơ

Lê Văn Trung

mountain_cloud

Mơ cùng mây trắng

Gửi Huyền

Trăng mùa xưa lạnh lẽo đồi Tây
Tôi lãng du theo bóng chim gầy
Mây rải khắp đồi mây trắng xóa
Trắng cả hồn thơ trắng lạnh đầy

Gió buốt thiên thu mờ mấy nẻo
Áo phong sương đã nhạt đã nhàu
Tôi gói hồn thu trong chéo áo
Tôi gói tình thu trong nỗi đau

Tôi gửi thơ qua núi qua rừng
Gửi hồn thơ qua vạn bến sông
Tôi bay theo chim cùng mây trắng
Tôi chìm theo mây cùng mênh mông

Tôi gửi thơ qua cuộc tình hoài
Gửi tình theo thoáng chút hương phai
Gửi hồn qua bóng trăng hiu quạnh
Bỏ lại trần gian lạnh bóng ngày

Là thế , tôi hoài mông lãng du
Gửi buồn thương lại bến sông xưa
Tôi bay theo chìm cùng mây trắng
Tôi tan theo mây cùng cơn mơ.

 

Huyền ca

47.
Linh hồn tôi là những dòng sông
Mà sóng thiên thu mãi chập chùng
Về đây tôi với dòng sông cũ
Nhìn bóng đời nhau đã úa vàng

Mưa từng sợi mỏng chảy buồn tênh
Mưa ướt vai ngoan, ướt tóc mềm
Từng sợi mưa chùng theo nỗi nhớ
Tiếng buồn rơi chạm đến vô biên

Đời trăm nghìn lối mà không thể
Thôi đành một góc quán đời ta
Tình cũng nổi chìm cùng dâu bể
Đường dài thăm thẳm những chia xa

Đời trăm nghìn chốn mà không thể
Chọn lấy cho lòng một cõi riêng
Tìm ai khi bóng tình đã xế
Tìm ai nơi cuối trời mông mênh

Linh hồn tôi là những dòng sông
Sông chảy xuôi mà tôi ngược dòng
Trăm năm tình úa vàng như lá
Chiếc rụng đồi Tây, chiếc biển Đông.

Lê Văn Trung
Nguồn: Tác giả gửi

Bình luận đã bị đóng.