Khai bút (2017.) | Thơ- như thể!

Posted: 04/01/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

mazin_the_poet-marc_chagall
Mazin the Poet
Marc Chagall

Khai bút (2017.)

vậy là giờ khắc năm cũ
trôi ngang giấc ngủ sớm
thực lặng lẽ- bất thường- chạm mặt thơ
tôi đứng yên

vì đinh ninh các ý nghĩ
(cũ) về thơ- còn nguyên nơi vô thức
giở ra vục mặt vào- không ngờ
trong đấy giờ chỉ có các dấu chấm
hai ngoặc kép

quá bất ngờ
bật ngang tiếng còi xe điện
từ đáy lòng- âm trầm trầm
(luôn luôn) hết sức buồn bã

chả chút trừu tượng
với tôi- cúi nhặt mảng mảng ý nghĩ mới
(tức thì) từ đầu- vừa rơi/ rớt
có mảng còn dòng chữ nóng hổi- cho đến khi ngồi lại
mới nhận thấy tôi bật khóc (!)

hòng đậy tiếng còi xe điện
tôi kêu “thơ!” đoạn cực lúng túng
ngó đăm đăm phía trước/ tôi nói ”phần tôi- xem- như đang hiện hữu
nhưng kì thực
đấy
một phiên bản mới!”

thơ cùng toàn cảnh năm mới
sự hiện thực/ trong mắt
hiện những sắc
những màu- tươi- tôi nghe “trông ông- già
bằng trăm năm ấy!”

ôi- quả tình bao năm qua
tôi chẳng biết gì về thơ (đàn bà) về đời
tôi muốn hỏi “thơ là gì?
muốn gì? hử!”

lại xem đồng hồ
bất giác tôi lầm bầm “đang năm mới!’
cảm giác các cơ thịt nơi miệng thôi cử động
nói nữa/ không xong

bầu trời tối
đen như mực/ rồi thì
xáng lạng
chữ gì? bật lên- từ giờ- tôi thề giữ nguyên
phải chăng giữa tôi& thơ
thời gian qua- tuyền ai oán
xung đột?

khoát tay để thơ xoay
thoát
khỏi mộng/ tôi mở mắt
chào các âm hồn trên đời thường
sống khôn chết thiêng- năm cũ đã qua nhá

và “vậy đó
thưa quí vị- suốt mấy chục năm qua
tôi có ở đời này đâu
– giờ mới thực hiện hữu
một phiên bản khác- đấy!”
..

 

Thơ- như thể!

đang làm th ơ
nửa chừng (…) phát thèm cơm

liền có người đươm cho
lưng bát cơm
phần tôi chỉ việc vất vô microwave
ấn 3 phút

trở lại chỗ làm thơ
nửa chừng/ nghe cả chuỗi âm thanh
từ bụng dưới số 1 chạy
tới số 3
thì cọ sát lên mặt tôi (chỉ số IQ- tôi có thể đoán

là- cả chuỗi âm thanh đấy)
thực kì bí
nghe lúc hệt tiếng võng đưa/ có lúc
như tiếng ru hời (không phải điệu chăm- pa
anh inra sara đừng hiểu nhầm!) rồi
cũng nửa chừng

quái
bất chợt đan/ quyện
vào nhau
cả hai thứ âm thanh (!) tạo nên thứ âm thanh
mãi giờ mới nhận ra- của cái loa phường
rò/ rỉ
cực hỗn xược
cứ chực nhảy bổ vào vòm họng

buộc phải tựa hẳn chỗ làm thơ
đang nửa chừng
mắt hoa cả lên/ đầu váng vất
hết sức phức tạp

tôi muốn bày tỏ ngay đây- ý nghĩ
như
mình đang thấy từng hạt gạo uốn éo
theo gió mùa trên các cánh đồng vùng đồng bằng
nam bộ

rồi- từng hạt gạo
phút chốc hóa hạt cơm
không hề đứt đoạn- trong microwave- từng hạt
từng hạt
bò ra khỏi miệng bát
mỗi hạt dài đúng một tấc

wow- với chừng ấy cơm/ tôi đồ
dư sức nuôi lũ con rồng cháu tiên
đủ trỗi dậy
mạnh mẽ (kẻ nào tu cứ tu!)
người tôi ngây ra
ngó ánh đèn vàng từ microwave hắt xuống
nguyên cánh đồng chiêm vùng đồng bằng
bắc bộ

phủ một màu tái tê
ủ dột/ trên bài thơ đang làm nửa chừng
còn nguyên đoạn “hồ chí minh- người
luôn chơi cha
bắt từ già đến trẻ phải gọi chàng bằng “pác”
độc địa!
..

Vương Ngọc Minh

Bình luận đã bị đóng.