Nghe khúc blue buồn | Qua bến bấc Cần Thơ | Mười năm

Posted: 13/01/2017 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc


Blue Jazz
dinhcuong

Nghe khúc blue buồn

có một người vừa đi khuya nay
bỏ tôi hiu quạnh bóng đêm dày
bỏ tôi xơ xác sầu im bóng
một góc trời buồn đầy mưa bay

có một người xa tôi mùa trăng
nhớ em cào những vết đau hằn
cứa vết dao cùn đâm bỏng rát
buốt một hồn câm cơn bão lên

đâu như có từng chiều đã xa
tôi mơ nằm chết giữa quê nhà
khói nhang lay lắt hồn viễn mộng
trả một đời hư sương gió qua

bâng khuâng nghe hát khúc blue
rất khẽ chiều trôi gió biệt mù
đàn rớt trong từng âm vụn vỡ
hay rớt trong tôi buồn thiên thu…

 

Qua bến bấc cần thơ

gió thổi hoài bến bấc
Cần Thơ chiều cuối năm
một người ôm mặt khóc
giấu buồn trong mắt thâm

bóng con đò cô độc
trôi giữa hắt hiu chiều
nỗi sầu vùi trong tóc
treo ngược làn sóng xiêu

nghe con sông nằm kể
chìm nỗi đời đắng cay
gã giang hồ rơi lệ
thương đời mình không may

lục bình trôi lờ lững
xanh ngắt bờ sông xa
đôi bờ con sóng dựng
trôi cuộc tình phôi pha

chiều ngang qua bến bấc
chợt nhớ bóng đò xưa
nghe nỗi buồn phảng phất
trôi theo sóng vật vờ

ai có về bến ấy
tôi gửi buồn qua sông
gió chiều nay tê dại
hư vô thổi buốt lòng…

 

Mười năm

Ngày về Quảng Ngãi

Mười năm gió thổi trên đồi ấy
Có tiếc một thời son phấn xưa
Thương nhớ bồng bềnh đêm thức dậy
Gửi chút tình nhau lạnh mấy mùa

Sao mà quên được em mười tám
Tóc xỏa vai ngoan gót xuân hồng
Áo lụa nghiêng che chiều xanh nõn
Mắt buồn thả khói chạm hoàng hôn

Sao mà không nhớ trời vào hạ
Phượng đỏ miên man buổi xa trường
Thương một người chiều bâng khuâng quá
Tuổi học trò vừa chớm vấn vương

Mười năm bóng ngã bên thềm cũ
Sương khói phai mờ trên dấu xưa
Tình ai lỡ hẹn giờ yên ngủ
Thương quá người ơi, nhớ quá người

Chiều nay vẫn mây trôi. Và gió
Mình tôi ngồi với bến sông buồn
Kỷ niệm giờ đã thành nỗi nhớ
Gió ngập tràn hiu hắt chiều buông…

Tháng 12/ 2016

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.