Vu vơ ngày xuân | Hoa vàng và con chim sáo

Posted: 25/01/2017 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

hy_vong_trong_nang_xuan

Vu vơ ngày xuân

Ta về nhặt sợi tóc phai
Chiều xuân hoa rụng trên vai bao giờ
Nhớ người thuở ấy ngẩn ngơ
Đôi bờ lau trắng biết chờ ai đây.

Ta về nhặt tuổi thơ bay
Ngã ba đường rớt vòng tay một người
Nỗi buồn trong vắt hiếm hoi
Thắp lên ngọn lửa hồng khơi muộn màng.

Ta về nhặt lá ăn năn
Sớm mai người gởi mùa sang mất rồi
Nghe màu nắng vỡ trên tay
Áo che nào hết một ngày lạnh môi.

Ta về nhặt lấy tiếng cười
Nghe trong vị đắng mấy lời ca dao
Lăn tròn ngọn gió triều đau
Trốn sau một nửa trăng sầu ngày xuân.

 

Hoa vàng và con chim sáo

Chim sáo bay về đầu ngỏ
Ngập ngừng hát khúc tình ca
Hoa vàng tinh khôi chợt nở
Giọt sương trắng bỗng vỡ òa.

Thì ra mùa xuân đang tới
Em còn mắt lúng liếng đưa
Đời tôi cuộc tình bạc phếch
Về theo dấu bụi ngày xưa.

Tuổi hồng một thời trôi mãi
Qua từng dốc nhớ lăn trầm
Tình xuân bao giờ trở lại
Môi cười thơm nụ đài trang.

Nắng theo chân người đón tết
Rộn ràng lời chúc đầu năm
Tôi còn bao điều muốn kể
Quanh mình chỉ thấy trời xanh.

Điều gì làm em bối rối
Ngày xuân xin nhận tiếng cười
Chim đừng hót lời trăng trối
Để tình sống mãi em ơi.

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.