Khuya, đọc thơ Lý Hạ | Xuân đã cạn ngày | Và khi tro bụi

Posted: 23/02/2017 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

ly_ha

Khuya, đọc thơ Lý Hạ

quỷ ma rợn tiếng cười trên giấy
vụt giữa thinh không những bóng hời
khói nhang nghi ngút âm hồn dậy
lạnh thấu hư vô những kiếp đời

không khóc mà sao buồn cay mắt
tiếng xe song mã đợi hiên ngoài
một tiếng kinh khuya buồn nhã nhạc
rớt xuống bên trời ngỡ tiếng ai ?

rượu dốc cạn bình đem rưới mộ
vất chén, dương trần ai uống thay
đã hay đời sắp chìm huyệt mộ
thì sao còn tiếc nỗi vơi đầy

đêm đọc thơ ông trời nổi gió
nghe như ma quỷ rủ nhau về
hồn ai đứng cạnh quan tài đó
có thấy vơi nhiều chén rượu khuya…

 

Xuân đã cạn ngày

người xưa nâng cốc thơ hào sảng
dưới trăng chén rượu uống ngang mày
ta nay bắt chước làm hảo hán
mới uống nửa chừng đâ muốn say

nhớ bạn nhớ trăng sầu mấy nỗi
vất chén ngồi ca giữa chợ đời
cớ sao ta hát đời chìm nổi
lệ ứa trong lòng hay hát chơi…

ta đã sáu mươi còn tay trắng
vỗ giấc mù sương lạnh chỗ nằm
đâu hay bốn phương trời cay đắng
biệt mù thăm thẳm khói sương giăng

ta gửi đời ta vào cát bụi
sá gì rượu đắng uống chưa say
ngoảnh lại cõi dương trần ngắn ngủi
dung chi ta một gã bất tài

bởi trót sinh ra đời mệnh bạc
nên thơ ta lỉnh kỉnh câu từ
ngàn thi sĩ ném sầu tan tác
huống chi đời một gã phàm phu

đầu năm ngồi uống cùng mây trắng
lòng đắng sao chừng chẳng thấy say
nghe vọng tiếng chim về trong nắng
mới biết rằng xuân đã cạn ngày…

(ngày thơ đinh dậu, nguyên tiêu 2017)

 

Và khi tro bụi

Chìm trong ngày đại mộng
Một dòng sông lặng trôi
Khói mây trời lồng lộng
Cả rừng chiều phai phôi

Tiếng chim rời rã hát
Đêm mịt mùng hư không
Tay quờ khua tràng hạt
Vốc lời buồn mênh mông

Nghe bên trời viễn phố
Một hồi kinh vô thường
Bóng ai về cuối mộ
Mờ nhang trầm khói sương

Ngậm ngùi thân gỗ mục
Trôi xuống đời bể dâu
Có hay chiều rẽ khúc
Tro bụi ngày tàn phai

Khẽ vọng lời đưa tiễn
Bến sông mờ sương bay
Cõi trần gian im tiếng
Mưa lạnh buốt sông dài …

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.